Ung thư phổi di căn xương, não, gan và tuyến thượng thận

Khi tế bào ung thư phổi không tế bào nhỏ rời khỏi phổi, nó tìm đến xương, não, gan và tuyến thượng thận, để lại những cơn đau âm ỉ rồi dữ dội, những cơn co giật bất chợt và một cơ thể suy yếu dần.

Theo Healthline và Hội Ung thư Phổi Mỹ, di căn xảy ra ở giai đoạn tiến triển của bệnh, khi khối u nguyên phát đã lan ra ngoài phổi đến những cơ quan xa. Người bệnh không chọn nơi khối u dừng lại; cột sống, khung chậu, xương đùi, não, gan hay tuyến thượng thận đều có thể trở thành điểm đến tiếp theo.

Cột sống, khung chậu, xương đùi, xương cánh tay trên, bàn tay và bàn chân là những nơi di căn xương thường tìm đến nhất. Cơn đau bắt đầu như một sự căng cơ bình thường, rồi chậm rãi siết chặt cho đến khi trở nên dữ dội; gãy xương, tăng canxi máu hay chèn ép tủy sống có thể đến sau đó, như một hệ quả không thể lùi lại.

Não là nơi ung thư phổi di căn đến nhiều nhất trong số các loại ung thư, theo Hội Ung thư Phổi Mỹ. Có người không hề hay biết cơ thể mình đang mang một khối u trong đầu, trong khi người khác phải sống cùng đau đầu, buồn nôn, lú lẫn, mất trí nhớ, co giật, mất thị lực hoặc yếu nửa người.

Ở gan, dấu vết của di căn hiện diện rõ hơn qua từng bữa ăn bị bỏ dở và từng cân nặng hao hụt. Người bệnh mệt mỏi, ngứa, sưng chân, có khi vàng da và vàng mắt; tỷ lệ này, theo các thống kê được dẫn lại, có thể chạm tới 30-50% số người ở giai đoạn tiến triển.

Tuyến thượng thận lặng lẽ hơn cả. Cơ quan nằm trên đỉnh thận này thường không lên tiếng khi bị xâm lấn, không đau, không dấu hiệu, chỉ âm thầm góp phần vào bức tranh chung của một cơ thể đang bị bệnh tật chiếm lĩnh.

Không nơi nào trong bốn điểm đến ấy có thể chữa khỏi hoàn toàn; điều y học còn làm được là làm chậm lại, giảm nhẹ, kéo dài. Thuốc giảm đau, xạ trị, hóa trị, phẫu thuật hay steroid được dùng tùy theo nơi khối u di căn, không để chữa lành mà để giữ cho người bệnh sống dễ chịu hơn trong quãng thời gian còn lại.

Tỷ lệ sống sót sau 5 năm đối với ung thư phổi di căn chỉ là 6,3%, theo Viện Ung thư Quốc gia Mỹ (NCI). Con số ấy không phải một lời cảnh báo cường điệu, mà là sự thật mà mỗi người bệnh và gia đình họ buộc phải nhìn thẳng.

Hoàng Hà (tổng hợp)