Mẹ nghèo suy thận: Ước nguyện sống tiếp để thấy hai con thành người

Chị Thủy mắc bệnh suy thận giai đoạn cuối sau khi chồng mất, nay mẹ nghèo suy thận chỉ mong đủ sức khỏe nhìn hai con trai trưởng thành.

Mẹ nghèo suy thận và gánh nặng mưu sinh đơn độc

Trong căn phòng trọ chật hẹp chưa đầy 10m2 nằm đối diện Bệnh viện Đa khoa thành phố Vinh, chị Đặng Thị Thủy lặng lẽ đếm từng ngày chống chọi với bệnh tật. Kể từ khi phát hiện mắc suy thận giai đoạn cuối, việc chạy thận định kỳ ba lần mỗi tuần đã trở thành “công việc” duy nhất để người phụ nữ 38 tuổi này duy trì sự sống. Mỗi lần lọc máu trở về, chị lại thu mình trong không gian ẩm thấp chỉ đủ kê một chiếc giường đơn và vài vật dụng sinh hoạt tối thiểu.

Cuộc đời chị rẽ lối sang bóng tối kể từ năm 2018, khi người chồng qua đời vì tai nạn giao thông trong một lần về quê dự giỗ. Nỗi đau mất đi trụ cột gia đình chưa kịp nguôi ngoai thì chỉ 100 ngày sau, chị Thủy bắt đầu xuất hiện các triệu chứng đau đầu, phù nề và thường xuyên ngất xỉu. Kết quả chẩn đoán suy thận giai đoạn cuối như một bản án nghiệt ngã giáng xuống vai người góa phụ trẻ đang nuôi hai con thơ dại.

Hiện tại, do không còn khả năng lao động, kinh tế gia đình chị đã hoàn toàn kiệt quệ khi chỉ trông chờ vào vài sào ruộng ít ỏi ở quê. Mỗi tháng, chi phí thuốc men, tiền trọ và sinh hoạt tiêu tốn từ 5 đến 6 triệu đồng, vượt quá sức chịu đựng của một người bệnh. Để có tiền chạy chữa, chị đã bán hết tài sản giá trị và vay mượn gần 200 triệu đồng, nhiều hôm chỉ dám ăn cơm từ thiện để cầm cự qua ngày.

Nỗi lo tương lai của những đứa trẻ mồ côi cha

Nỗi đau lớn nhất của chị Thủy không phải là những mũi kim tiêm hay sự mệt mỏi thể xác, mà là cảnh hai con trai sớm phải chịu thiệt thòi. Do mẹ bệnh nặng, con trai lớn Anh Tuấn phải vào Làng trẻ em SOS để tiếp tục việc học, còn con út Tuấn Tú gửi về quê sống cùng ông bà nội đã ngoài 70 tuổi. Dù thiếu vắng sự chăm sóc trực tiếp của cha mẹ, cả hai anh em đều rất ngoan ngoãn và nỗ lực học tập.

Hiện nay, Anh Tuấn đã trở thành sinh viên đại học, còn Tuấn Tú vừa hoàn thành kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông với kết quả khá. Tuy nhiên, trước hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, Tú đã ngỏ ý muốn dừng việc học để đi làm kiếm tiền phụ mẹ chữa bệnh. Nhìn con trai có năng lực học tập nhưng phải đứng trước nguy cơ bỏ dở ước mơ vì mình, người mẹ nghèo không khỏi xót xa và cảm thấy bất lực.

Đối với người đàn bà đã mất cả chồng lẫn sức khỏe, những cuộc điện thoại thăm hỏi của các con là nguồn nghị lực duy nhất để chị bước tiếp. Chị chỉ ước sao có thêm thời gian để đồng hành, nhìn thấy các con trưởng thành và tự lập trên chặng đường phía trước. Chính quyền địa phương xác nhận gia đình chị thuộc diện hộ nghèo đặc biệt khó khăn và rất cần sự chung tay giúp đỡ của các nhà hảo tâm để các cháu có một tương lai tươi sáng hơn.

Nguyễn Quế (tổng hợp)