Trung Quốc như một cỗ máy thiếu dầu đang loay hoay tìm đường sống khi yết hầu Hormuz bị chặn đứng, đe dọa nguồn cung năng lượng khổng lồ.
- Vũ khí hạt nhân: Câu chuyện “bên trọng bên khinh” tại chảo lửa Trung Đông
- Nam nhân viên văn phòng giảm 8kg sau 3 tháng nhờ “bữa sáng vàng”
- U hốc mắt, ca mổ cứu thị lực cho người đàn ông ngoại quốc
Khi cỗ máy thiếu dầu chạm trán yết hầu Hormuz
Eo biển Hormuz vốn được ví như chiếc yết hầu của dòng chảy dầu mỏ thế giới, nay lại bị bóp nghẹt giữa cơn bão xung đột năm 2026. Với một cỗ máy thiếu dầu khổng lồ như Trung Quốc, việc tuyến đường này bị phong tỏa chẳng khác nào bị cắt đứt nguồn sống huyết mạch. Giá dầu Brent cứ thế mà nhảy múa trên mức 100 USD mỗi thùng, khiến các nhà làm chính sách tại Bắc Kinh đứng ngồi không yên vì lo cho túi tiền của quốc gia.
Mỗi ngày, có hàng chục triệu thùng dầu thô lững lờ trôi qua eo biển hẹp này để nuôi sống các nhà máy khắp thế giới. Trung Quốc, với tư cách là tay chơi nhập dầu số một hành tinh, bỗng dưng thấy mình rơi vào thế khó khi một nửa lượng dầu về cảng đều đi qua đây. Nếu Hormuz cứ tiếp tục bị khóa chặt, nước này sẽ hụt ngay 4 đến 5 triệu thùng dầu mỗi ngày, một con số đủ để khiến bất kỳ nền kinh tế nào cũng phải choáng váng.
Đáng lo nhất là các nhà máy lọc dầu tư nhân tại Sơn Đông, vốn quen dùng dầu Iran giá rẻ, nay phải méo mặt tìm nguồn thay thế với giá trên trời. Chi phí vận chuyển tăng vọt cộng với giá dầu leo thang khiến hàng hóa xuất khẩu của Trung Quốc mất dần cái thế cạnh tranh vốn có. Cơn bão lạm phát bắt đầu nhen nhóm, đe dọa trực tiếp đến bát cơm của người dân và mục tiêu tăng trưởng kinh tế mà chính quyền đang dốc sức bảo vệ.
Những quân bài cứu vãn tình thế của Bắc Kinh
May mắn thay, Trung Quốc không phải là kẻ tay không bắt giặc khi đã âm thầm tích trữ một kho dầu khổng lồ từ trước. Với hơn một tỷ thùng dầu nằm chờ trong kho, nước này có thể ung dung cầm cự trong khoảng 3 đến 4 tháng mà chưa cần phải thắt lưng buộc bụng. Đây chính là tấm lá chắn thép giúp nền kinh tế không bị đo ván ngay lập tức trước cú đòn hiểm hóc tại eo biển Hormuz xa xôi.
Để giải cơn khát, Bắc Kinh đang vội vã xoay trục sang mua dầu từ Nga qua đường ống Sức mạnh Siberia và tăng cường tàu chở từ tận Brazil hay Mỹ. Các hoạt động ngoại giao cũng được đẩy lên mức cao nhất để tận dụng các đường ống tránh Hormuz, dù lượng dầu này chẳng thấm vào đâu so với nhu cầu khổng lồ. Việc siết tiêu thụ xăng dầu trong nước và tạm dừng xuất khẩu sản phẩm tinh chế cũng là những nước cờ đang được tính đến để giữ cho máy móc không bị ngừng trệ.
Về lâu dài, cú sốc này chính là liều thuốc đắng giúp Trung Quốc quyết tâm hơn trong việc cai nghiện dầu mỏ bằng cách đổ tiền vào xe điện và năng lượng xanh. Những chiếc xe chạy điện và các nhà máy điện hạt nhân sẽ là tương lai để nước này không còn phải thót tim mỗi khi vùng Trung Đông nổi sóng. Bài học từ Hormuz cho thấy, chỉ có tự chủ năng lượng mới là con đường duy nhất để cỗ máy kinh tế vận hành trơn tru mà không sợ bị ai bóp nghẹt.
Theo: Tân Thế Kỷ
