Chuyện ăn Tết bên nào tưởng cũ mà chưa bao giờ hết “hot”, khiến nhiều cặp đôi rơi vào cảnh “chiến tranh lạnh” ngay trước thềm mùa xuân mới vì không tìm được tiếng nói chung.
- Giới trẻ Việt chi tiền triệu đi trượt tuyết nước ngoài dịp Tết
- Cam Xã Đoài – Cam giá trăm nghìn mỗi quả, nông dân giữ như vàng
- Lịch sử ngày Valentine: Từ bức thư năm 1477 đến ngày lễ tình nhân hiện đại
“Chiến tranh lạnh” bùng nổ ngay giữa phố xá rộn ràng
Khi phố xá bắt đầu rộn ràng tiếng hỏi thăm “chuẩn bị Tết nhất gì chưa” thì cũng là lúc gia đình anh Mạnh rơi vào trạng thái “căng như dây đàn”. Anh Mạnh quê ở Nghệ An, vốn là con trai một nên luôn tâm niệm ngày Tết phải có mặt ở quê nhà để lo chuyện cúng kiếng tổ tiên cho tròn đạo hiếu. Trong khi đó, vợ anh lại là con cả trong gia đình bố mất sớm ở Lạng Sơn, chị cũng đau đáu nỗi lòng muốn về bên mẹ và các em gái để phụ giúp việc nhà, động viên người thân trong mấy ngày xuân. Hai luồng tư tưởng gặp nhau khiến không khí gia đình bỗng chốc trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Suốt ba năm ròng rã kể từ ngày kết hôn, đôi trẻ vẫn chưa một lần tìm được “mẫu số chung” cho câu hỏi ăn Tết ở đâu nên cảnh “mặt nặng mày nhẹ” cứ thế lặp đi lặp lại. Chị vợ dù có về quê nội dọn dẹp nhà cửa theo bổn phận nhưng lòng lúc nào cũng “nặng như chì” vì thương mẹ già neo đơn ở quê ngoại, thành ra mỗi khi có ai hỏi han lại hay cáu gắt. Nhìn thái độ của vợ, anh Mạnh cũng chẳng thể kìm nén được sự bức xúc, khiến kỳ nghỉ Tết đáng lẽ phải vui vẻ lại biến thành một chuỗi ngày “cơm không lành, canh không ngọt” đầy mệt mỏi cho cả đôi bên.
Nỗi lòng người chồng “lụy ngoại” và bàn giao thừa lặng lẽ
Không rơi vào cảnh tranh cãi nảy lửa như nhà anh Mạnh, anh Dũng lại chọn giải pháp “thuận theo ý vợ” để giữ êm ấm nhà cửa, nhưng cái kết cũng chẳng mấy vui vẻ. Nhiều năm nay, anh đều đưa các con về ăn Tết bên nhà vợ vì vợ anh luôn “nhanh tay” chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng rồi mới thông báo, khiến anh chẳng thể nào từ chối. Năm ngoái, dù em gái đã gọi điện nhắc khéo rằng bố mẹ rất mong các cháu về đón giao thừa cùng, nhưng trước thái độ “sùng sục” của vợ, anh Dũng đành tặc lưỡi bỏ qua ý định làm một cuộc “cách mạng” để thay đổi kế hoạch cũ.
Hậu quả là đêm giao thừa năm nào bố mẹ anh Dũng cũng phải đón xuân trong cảnh “lặng lẽ” vì bóng dáng con cháu biệt tăm biệt tích, chẳng thấy cháu nội mà cháu ngoại cũng không về. Bạn bè và người thân không ít người đã gán cho anh cái mác là kẻ “lụy ngoại” hay thiếu quyết đoán trong việc gia đình, khiến anh đôi lúc cảm thấy vô cùng khó chịu. Việc cưỡng ép một bên phải hoàn toàn tuân theo ý muốn của bên kia đã vô tình làm mất đi ý nghĩa sum vầy vốn có của ngày Tết, để lại những khoảng trống tâm hồn khó lấp đầy cho những người làm cha, làm mẹ.
Tết là để yêu thương, không phải nơi “ngã giá” đúng sai
Bàn về vấn đề này, TS Nguyễn Ánh Hồng cho rằng áp lực phải về nội ăn Tết vốn bắt nguồn từ truyền thống cũ nhưng trong xã hội hiện đại, chúng ta cần có cái nhìn “thoáng” hơn để phù hợp với bối cảnh mới. Bà nhấn mạnh rằng việc linh hoạt trong địa điểm đón Tết không hề làm phai nhạt đi giá trị của tổ tiên, mà trái lại còn giúp nuôi dưỡng tình cảm gia đình dựa trên sự thấu hiểu và sẻ chia giữa các thành viên. Nếu vợ chồng cứ giữ khư khư định kiến và áp đặt lẫn nhau thì ngày Tết sẽ trở nên vô cùng nặng nề, đánh mất đi bản chất của sự đoàn viên bền vững.
Suy cho cùng, sự gắn kết giữa các thành viên không nằm ở số ngày có mặt mà nằm ở “chất lượng” của sự kết nối giữa những trái tim biết đồng cảm. Một người vợ miễn cưỡng về nhà chồng với gương mặt ủ rũ chắc chắn sẽ không thể tạo nên không khí ấm áp, cũng như một người chồng tâm lý sẽ nhận được sự trân trọng bội phần nếu biết cùng vợ san sẻ nỗi lo “Tết ngoại”. Thay vì cố gắng tranh chấp đúng sai để giành phần thắng về mình, các cặp đôi nên ngồi lại bên nhau, đặt tình cảm lên trên mọi định kiến để cùng đón một mùa đoàn viên thật sự trọn vẹn.
Theo: Báo Dân Trí
