Vượt hàng trăm km lên đỉnh Na Ngoi, thương lái phải đánh đổi sức khỏe để đưa những gốc đào đá rêu phong về xuôi phục vụ thú chơi Tết của người dân.
- Đà Nẵng khởi tố các đường dây sản xuất rong biển và cà phê bột giả quy mô lớn
- Bệnh tim mạch Cướp 200.000 sinh mạng mỗi năm tại Việt Nam
- Thuốc giả và thực phẩm chức năng quy mô lớn bị triệt phá
Bám rễ cây vượt dốc “săn” gốc đào rêu phong
Xã biên giới Na Ngoi nằm ở độ cao 2.000m. Đường lên đây toàn dốc “dựng đứng” và sương mù bao phủ. Anh Lê Văn Công (32 tuổi) đã gắn bó với nghề “săn” đào đá suốt 8 năm qua,. Khác với đào miền xuôi, đào đá Trường Sơn có thân xù xì và phủ đầy rêu mốc. Hoa đào đá cánh dày, sắc hồng đậm và chơi được rất lâu.
Năm nay trời ấm nên đào nở sớm. Anh Công phải vào rừng sâu để tìm những cây còn nụ. Anh thuê người địa phương dẫn đường với giá 1 triệu đồng mỗi ngày. Có những đoạn dốc hiểm trở, mọi người phải bám chặt rễ cây để không bị trượt xuống vực.
Ngủ chòi lá và những chuyến xe “nâng như nâng trứng”
Tối đến, cả nhóm ngủ nhờ trong chòi lá của dân bản. Bữa cơm chỉ có muối trắng nhưng ai cũng ăn vội để lấy sức. Anh Công luôn mang theo thuốc cảm vì sợ đổ bệnh giữa rừng. Những ngày mưa, việc “đánh” đào phải dừng lại vì đường rất trơn.
Đưa đào xuống núi là cả một hành trình gian nan. Đào già rất giòn và tán rộng nên không thể bó gọn. Thợ phải lót lá khô và buộc dây kỹ để tránh va quẹt. Gốc lớn cần ba người khiêng, nhích từng bước một để giữ thăng bằng.
Mỗi chuyến xe tải chỉ chở được vài gốc vì tán quá rộng. Giá thuê xe lên đến 8 triệu đồng mỗi lượt. Tại vườn, mỗi gốc cổ thụ có giá từ 10 đến 20 triệu đồng. Về đến phố, giá bán thường tăng gấp đôi vì chi phí vận chuyển quá lớn. Nếu bán hết hàng, thương lái có thể thu lãi từ 50-70%.
Xã Na Ngoi hiện có khoảng 400ha đào với hơn 100 hộ trồng. Việc bán đào Tết giúp đồng bào Mông có thêm thu nhập ổn định và cải thiện đời sống. Những chuyến xe vẫn đang ngược xuôi để kịp mang sắc xuân từ đỉnh núi về phố.
Theo: VnExpress
