Cuối năm 2025, dọc Cuối năm 2025, dọc Kênh Tẻ – Kênh Đôi, TP.HCM, những gia đình sống trên ghe vẫn mưu sinh lặng lẽ. Họ là ai, sống ra sao, vì sao bám trụ giữa đô thị đổi thay?
, TP.HCM, những gia đình sống trên ghe vẫn mưu sinh lặng lẽ. Họ là ai, sống ra sao, vì sao bám trụ giữa đô thị đổi thay?
- 10 cựu thẩm phán hầu tòa trong chuỗi 20 vụ “chạy án”
- Cách tính thuế mới nhất với hộ kinh doanh từ năm 2026
- FPT đầu tư 5 công nghệ chiến lược, tập trung lượng tử và UAV
Ký ức thương hồ neo lại bên dòng Kênh Tẻ – Kênh Đôi
Những ngày cuối năm 2025, Kênh Tẻ – Kênh Đôi trở nên trầm lắng. Ghe thuyền thưa dần giữa các khu dân cư hiện đại. Dọc hai bờ kênh, vẫn còn những gia đình chọn ở lại, bám ghe mưu sinh. Họ sống giữa triều cường, nắng gió, và sự đổi thay đô thị. Với họ, dòng kênh không chỉ là nơi ở mà còn là ký ức. Một ký ức của thời thương hồ từng sôi động giữa lòng TP.HCM.
Ven cầu Rạch Bàng 2, quận 7 cũ, vợ chồng chú Nguyễn Văn Đập sống trên chiếc ghe hơn 20 năm. Ghe chật hẹp, mưa thì dột, nắng lại hầm hập. Thế nhưng, đó là mái nhà duy nhất của gia đình. Chú Đập bám ghe, bám nghề để nuôi con trai tật nguyền. Cuộc sống khó nhọc, nhưng chú bảo “ở riết rồi cũng quen”. Câu nói ngắn gọn chứa đựng cả hành trình chịu đựng dài dằng dặc.
Những phận người lam lũ và ước mong rất nhỏ
Cách đó không xa, cô Phạm Thị Lường, 54 tuổi, quê An Giang, sống hơn 20 năm trên ghe. Mỗi ngày, cô thức từ 3 giờ sáng để luộc chuối, khoai. Sau đó, cô đẩy xe bún cá Châu Đốc ra chợ bán. Gánh hàng quê nuôi sống cả gia đình nơi đất khách. Cô chỉ mong đủ sức khỏe, đủ sống. Việc lên bờ hay về quê, với cô, “tùy duyên”.
Gần cầu Tân Thuận, gia đình cô Nguyễn Thị Nương sống trên chiếc ghe gỗ hơn 30 năm tuổi. Con trai 5 tuổi là niềm hy vọng lớn nhất của gia đình. Hàng xóm ven kênh thường san sẻ gạo, sữa để giúp đỡ. Còn chú Nguyễn Văn Đâu, 62 tuổi, quê Long An, bán mít trên ghe suốt mấy chục năm. Điều khiến chú buồn nhất là những đêm giao thừa lặng lẽ một mình. Chú chỉ mong kênh được làm sạch, để người thương hồ còn sống được với nghề.
Những con người ấy không than trách, không buông bỏ. Họ âm thầm sống giữa đô thị đang vươn cao từng ngày. Bằng đôi vai gầy, họ giữ lại một phần ký ức thành phố. Khi những chiếc ghe cuối cùng rời đi, TP.HCM sẽ mất thêm một mảnh hồn xưa. Nhưng câu chuyện của họ vẫn còn đó, bền bỉ như lớp phù sa lắng dưới đáy kênh.
Theo: Thanh Niên
