Phong tỏa eo biển Hormuz: Những “chiếc bóng “dưới lòng biển của quân đội Iran

Chiến thuật phong tỏa eo biển Hormuz của Iran dựa vào những chiếc tàu ngầm “tí hon” lớp Ghadir len lỏi dưới đáy biển nông, vượt tầm mắt của không quân.

Tàu ngầm “tí hon” Ghadir âm thầm phong tỏa eo biển Hormuz

Dưới làn nước nông và đục của vịnh Ba Tư, hạm đội tàu ngầm mini lớp Ghadir đang trở thành quân bài chiến lược của Tehran. Khác với những tàu ngầm hạt nhân khổng lồ như lớp Ohio của Mỹ, tàu Ghadir chỉ dài 29 m và giãn nước 120 tấn, được thiết kế chuyên biệt để tác chiến tại vùng ven bờ. Những “sát thủ” nhỏ bé này có thể nằm phục kích dưới đáy biển sâu 30 m, lợi dụng tiếng ồn từ tàu thuyền qua lại để che giấu sự hiện diện của mình. Khả năng phóng ngư lôi Hoot với tốc độ kinh hoàng 354 km/h khiến bất kỳ mục tiêu nào trong tầm ngắm cũng gặp nguy hiểm cực lớn.

Không chỉ dừng lại ở tấn công trực diện, Iran còn trang bị các phương tiện vận chuyển thợ lặn như e-Ghavasi và Al-Sabehat cho lực lượng đặc nhiệm. Những thiết bị này cho phép lính đặc nhiệm rải thủy lôi bí mật hoặc thực hiện các cuộc tấn công cảm tử ở những vùng nước cực nông mà tàu chiến lớn không thể tiếp cận. Iran cũng đã giới thiệu các loại tàu ngầm giãn nước 600 tấn với cảm biến cải tiến để hoạt động ở vùng nước sâu hơn nhưng vẫn giữ được sự linh hoạt cần thiết. Việc sử dụng tàu ngầm mini rải mìn được đánh giá là an toàn hơn nhiều so với dùng tàu mặt nước vì tránh được tầm quan sát của trực thăng Apache và máy bay cường kích Mỹ.

Ma trận tên lửa cơ động và xuồng tấn công bầy đàn

Sức mạnh hỏa lực của Iran trong kịch bản phong tỏa eo biển Hormuz còn đến từ hàng loạt tên lửa hành trình chống hạm đặt trên xe tải. Các dòng tên lửa như Qader hay Ghadir có tầm bắn vươn xa tới gần 300 km, đủ sức khống chế mọi hoạt động hàng hải từ eo biển ra đến tận vịnh Oman. Đặc điểm nguy hiểm nhất của lực lượng này là tính cơ động cao, luôn ẩn mình trong các đường hầm xuyên núi hoặc boongke kiên cố và liên tục thay đổi vị trí để tránh bị không kích. Thậm chí, Iran còn thử nghiệm thành công việc phóng UAV cảm tử Hadid-110 từ các thiết bị không người lái dưới nước, tạo ra một thế trận tấn công đa chiều từ trên không và dưới lòng biển.

Trên mặt nước, hàng trăm xuồng tấn công nhanh, tiêu biểu là lớp Zulfaghar, sẵn sàng thực hiện chiến thuật “bầy đàn” để áp đảo hệ thống phòng thủ của tàu chiến đối phương. Những chiếc xuồng này có thể xuất phát từ bất kỳ cảng dân sự nhỏ nào dọc theo đường bờ biển dài, khiến việc tiêu diệt hoàn toàn chúng trở thành bài toán nan giải cho quân đội Mỹ. Đặc biệt, kho thủy lôi thông minh của Iran là mối đe dọa thường trực khi chúng có thể phân biệt được các loại tàu thông qua cảm biến từ trường, âm thanh và áp suất. Mục tiêu tối thượng của Iran không phải là đánh chìm tàu chiến Mỹ mà là làm tê liệt giao thương hàng hải thông qua việc rải mìn bí mật.

Theo: Báo Dân trí