Tiền công bó chổi chỉ mười ngàn đồng, chị Sang vẫn miệt mài xoay xở từng đồng bạc lẻ để duy trì sự sống cho chồng suy thận và đứa con trai khiếm thị bẩm sinh.
- Elon Musk “gom” con về một mối: Cuộc chơi 1.250 tỉ đô mang tên SpaceX và xAI
- EU phê duyệt khoản vay 90 tỷ euro hỗ trợ Ukraine phục hồi kinh tế và quân sự
- Á khôi bán dâm bị tạm giữ hình sự tại Hà Nội
Chiếc chổi cọng dừa và gánh nặng “cơm áo gạo tiền”
Những ngày cuối năm, trong khi người ta hối hả sắm sửa đón Tết Bính Ngọ, căn nhà nhỏ của chị Nguyễn Thị Kim Sang ở xã Vĩnh Bình, tỉnh Đồng Tháp lại bao trùm một vẻ đìu hiu đến lạ. Chị Sang ngồi đó, đôi tay thô ráp tỉ mẩn bó từng cọng dừa khô thành chiếc chổi hoàn chỉnh để nhận về số tiền công ít ỏi chỉ vỏn vẹn mười ngàn đồng mỗi cây. Một ngày chị chỉ gom góp được vài ba cây, chẳng thấm vào đâu so với nhu cầu chi tiêu tối thiểu của một gia đình bốn miệng ăn, mà ai nấy đều mang trong mình những căn bệnh ngặt nghèo.
Trước đây, cuộc sống dù chẳng dư dả nhưng cũng tạm “ấm chỗ” khi chồng đi phụ hồ còn chị làm công nhân may túi xách. Bi kịch ập đến khi anh Hải đổ bệnh nặng, chị phải thường xuyên nghỉ việc để đưa chồng đi bệnh viện, dẫn đến việc bị công ty thôi việc. Từ một công nhân có thu nhập ổn định, giờ đây chị chỉ biết bám víu vào nghề bó chổi thuê và con bò cái được địa phương hỗ trợ để làm sinh kế “thoát nghèo”. Những đồng bạc lẻ chắt chiu từ chiếc chổi cọng dừa trở thành chiếc phao cứu sinh mong manh cho cả gia đình lúc khốn cùng.
Khi đôi mắt lòa đi và đôi thận “ngừng nghỉ”
Anh Phạm Minh Hải, chồng chị Sang, vốn là trụ cột gia đình nhưng giờ đây chỉ có thể nằm một chỗ trong bóng tối vì đôi mắt đã hoàn toàn mù lòa do biến chứng tiểu đường. Căn bệnh quái ác không chỉ cướp đi ánh sáng mà còn bào mòn sức lực của người đàn ông 42 tuổi này, đẩy anh vào cảnh suy thận mạn giai đoạn cuối. Anh đau xót chia sẻ rằng tình trạng hiện tại “sống không bằng chết” khi thấy vợ con phải khổ sở vì mình. Sự sống của anh hiện đang được tính từng ngày, treo lơ lửng trên những đợt chạy thận đầy tốn kém và mệt mỏi tại bệnh viện.
Nỗi đau không dừng lại ở đó khi đứa con trai lớn của anh chị là Phạm Minh Trọng cũng lâm vào cảnh khiếm thị bẩm sinh do chứng teo não. Gia đình đã phải bán rẻ cả sào đất vườn là tài sản duy nhất để đổi lấy những toa thuốc cho chồng, cho con nhưng cái nghèo vẫn đeo bám không buông. Ngay cả cô con gái nhỏ Minh Thư cũng phải đứt đoạn con đường học vấn từ năm lớp 8 vì nhà không còn đồng nào để đóng học phí. Những ước mơ giản đơn về một bữa cơm no hay một ngày không đau đớn dường như trở nên quá xa xỉ đối với họ.
Hy vọng mong manh cho những “mảnh đời lầm lũi”
Dù đã nhận được sự quan tâm từ chính quyền địa phương qua khoản trợ cấp hàng tháng hơn một triệu đồng và một con bò làm vốn, nhưng bấy nhiêu đó chỉ như “muối bỏ bể” trước chi phí thuốc men khổng lồ. Mỗi tháng, chị Sang phải xoay xở ít nhất năm triệu đồng để lo tiền viện phí và đi lại cho chồng, khiến chị phải chạy vạy vay mượn khắp nơi. Số tiền gần 20 triệu đồng để anh Hải đi phẫu thuật mổ cầu tay chạy thận tại Bệnh viện Chợ Rẫy vào cuối tháng này hiện vẫn là một con số “không tưởng” đối với người vợ nghèo này.
Nhìn người chồng đang thoi thóp và đứa con mù lòa, chị Sang chỉ biết bật khóc nức nở cầu mong một phép màu từ những tấm lòng hảo tâm khắp nơi. Mong ước lớn nhất của người phụ nữ lam lũ này lúc này là có kinh phí để duy trì sự sống cho chồng và giúp cô con gái có cơ hội học một cái nghề để ổn định tương lai. Những tiếng thở dài nặng trĩu trong căn nhà nhỏ ở miền Tây như đang khẩn thiết kêu cứu, hy vọng cộng đồng sẽ cùng chung tay tiếp sức để gia đình nhỏ này không bị nhấn chìm trong cơn bão bệnh tật và đói nghèo.
Theo: Báo Dân trí
