Thay vì xây dựng “trường học hạnh phúc”, cựu tu sĩ Lobsang Phuntsok dạy trẻ bị bỏ rơi cách đối diện với thăng trầm cuộc đời bằng tình thương và sự thấu cảm.
- Công chức sắp hết thời “ngồi mát ăn bát vàng”: Làm thật mới có thưởng thật
- TP HCM kỳ vọng đột phá từ nguồn lực quốc tế năm 2026
- 7 loại thực phẩm giúp tăng cường sức khoẻ, sống thọ
Từng là một tu sĩ được đào tạo dưới sự chỉ dẫn của Đức Đạt Lai Lạt Ma và có 8 năm giảng dạy tại Mỹ, ông Lobsang Phuntsok đã chọn quay về vùng Đông Bắc dãy Himalaya hẻo lánh. Tại đây, ông lập nên cộng đồng Jhamtse Gatsal – theo tiếng Tây Tạng nghĩa là “khu vườn của tình thương và lòng từ bi” – để dang tay đón nhận những đứa trẻ bị bỏ rơi trong vùng. Sau 20 năm vận hành, “ngôi trường” đặc biệt này đang chăm sóc 125 bạn nhỏ, nơi các em không chỉ được nuôi dưỡng mà còn được học cách để đủ khả năng đối mặt với thế sự xoay vần.
Học cách “lướt sóng” thay vì đứng chờ biển lặng
Trong cuộc trò chuyện nhân dịp ghé thăm TP.HCM, ông Phuntsok chia sẻ rằng ông chưa từng có ý định xây dựng một “ngôi trường hạnh phúc” theo những cái nhãn tiếp thị thường thấy. Với ông, bản chất của cuộc sống là luôn có những giai đoạn thăng trầm. Thay vì tạo ra một môi trường tách biệt với thực tế, sứ mệnh của cộng đồng là giúp các em biết cách sống và đối diện trực tiếp với cuộc đời.
Để làm được điều đó, ông dạy các em nhận diện 8 “con sóng” mà bất kỳ ai cũng phải trải qua: được và mất, vui sướng và khổ đau, vinh quang và nhục nhã, khen ngợi và chê bai. Vị cựu tu sĩ cho rằng rất nhiều người chọn cách đứng trên bờ để chờ đợi sóng yên biển lặng, nhưng chính lúc đó họ đã đánh mất cơ hội để thực sự sống. Thay vào đó, trẻ em tại đây được học cách “lướt sóng” để biến những biến động thành lợi thế, hoặc học cách lặn sâu xuống đại dương để tìm thấy sự “tri túc” – biết đủ và mãn nguyện với những gì đang có.

Chữa lành “căn bệnh” thiếu lòng trắc ẩn
Câu chuyện chuyển hóa rõ nét nhất tại Jhamtse Gatsal chính là cô bé Tashi. Từ một đứa trẻ mất mẹ, bị cha từ chối và từng phải ăn đất trong một ngôi làng hẻo lánh để tồn tại, Tashi của 12 năm sau đã trở thành một người chị giàu lòng thấu cảm, luôn sẵn lòng bảo bọc các em nhỏ khác. Ông Phuntsok tin rằng nếu được trao đủ kiên nhẫn và tình thương, mọi đứa trẻ đều sẽ thay đổi tích cực.
Bên cạnh cái nghèo vật chất, ông Phuntsok nhận định thế giới đang đối mặt với một “nạn nghèo” khác đáng báo động hơn: nghèo lòng trắc ẩn. Theo ông, con người không thiếu tiền bạc hay tài nguyên, nhưng lại thiếu sự cảm thông với những mảnh đời nằm ngủ trên vệ đường. Dù từng dằn vặt vì không thể nhận nuôi tất cả những đứa trẻ bất hạnh và xem mình cũng chỉ là “đứa trẻ bị bỏ rơi trong đống rác” năm xưa, vị cựu tu sĩ vẫn kiên trì với triết lý giáo dục bằng sự trọn vẹn và bình tĩnh trong tâm trí. “Đừng chỉ tìm giải pháp ở bên ngoài, mà đôi khi giải pháp phải bắt đầu từ chính chúng ta”, ông nhắn nhủ.
Theo: Báo Thanh Niên
