Khoảng lặng trên mỗi chuyến xe cứu thương

Có những đoạn đường không dài, chỉ vài chục cây số, nhưng khi người bệnh nằm trên cáng, khoảng cách ấy bỗng được đo bằng triệu đồng. Không ai kịp hỏi giá trước khi cửa xe đóng lại.

Khi chiếc cáng đã đặt lên xe, mọi mặc cả đều đến quá muộn

16 km từ bệnh viện về nhà, một gia đình ở Thanh Hóa trả hơn 9 triệu đồng, trong đó hơn 5,3 triệu đồng là tiền vận chuyển và thiết bị, 4,2 triệu đồng tiền thuốc. 12 km ở Hưng Yên, một người hấp hối được đưa về trong 2,4 triệu đồng.200 km từ Bắc Ninh về nhà, gia đình từng phải trả 21 triệu đồng, nhưng sau đó được hoàn lại 16 triệu đồng.

Chị Nguyễn Minh, ở phường Long Biên, Hà Nội, không có những con số ấy trong đầu khi người thân nằm liệt cần chuyển từ Hải Phòng lên Hà Nội để khám, điều trị. Xe cấp cứu 115 không thể sắp xếp theo thời gian gia đình cần. Rồi một cuộc gọi từ số lạ vang lên, giới thiệu dịch vụ xe cấp cứu tư nhân: quãng đường khoảng 100 km, giá khoảng 5 triệu đồng nếu có bình ô xy và một nhân viên y tế đi cùng, có thể lên tới 8 triệu đồng nếu có thêm bác sĩ và điều dưỡng.

Đó là mức giá thỏa thuận. Không ai ép gia đình phải đồng ý nếu không muốn. Nhưng cũng không ai cho họ đủ thời gian để cân nhắc hay so sánh.

“Lúc đó gia đình chỉ nghĩ làm sao đưa người bệnh lên Hà Nội an toàn, chứ cũng không biết một chuyến xe như vậy thông thường có giá bao nhiêu”, chị Minh nói.

Trong lúc đó, ở những nơi khác, các con số vẫn đang được viết ra một cách lặng lẽ và rời rạc, mỗi nơi một cách tính riêng. Tại Hà Nội, UBND thành phố đã phê duyệt mức giá cấp cứu ngoại viện theo cự ly, từ 934.000 đồng cho 5 km đến hơn 2,3 triệu đồng cho quãng 100-150 km. Bệnh viện Việt Nam – Thụy Điển Uông Bí công khai bảng giá theo từng điểm đến: đi Thái Nguyên 150 km giá 3,5 triệu đồng, đi Thanh Hóa 202 km giá 4,63 triệu đồng. Tại Bệnh viện Đa khoa khu vực Cai Lậy, Đồng Tháp, mức thu chỉ từ 18.800-23.000 đồng/km. Còn ở một số cơ sở tư nhân, giá được tách riêng theo nhân lực và thiết bị, cùng một quãng đường có thể chênh nhau gấp nhiều lần tùy số người mặc áo blouse ngồi trong xe.

.Việc mức giá khác nhau giữa các đơn vị không đồng nghĩa với vi phạm pháp luật; vấn đề nằm ở cách xác lập, niêm yết và công khai mức giá dịch vụ. Xe cấp cứu vốn không giống một chuyến taxi — mỗi chuyến đi mang theo thiết bị, ô xy, một tính mạng cần được giữ ổn định suốt hành trình, nên chi phí đương nhiên thay đổi theo tình trạng người bệnh và quãng đường. Nhưng khoảng lặng giữa nơi công khai bảng giá và nơi chỉ báo miệng qua điện thoại, chính là nơi một gia đình đang hoảng loạn phải tự mình đoán xem mình đang trả tiền cho điều gì.

Chiếc cáng đã đặt lên xe. Cửa đã đóng lại. Và trong khoảnh khắc đó, không ai còn thời gian để hỏi giá.

Hoàng Hà (tổng hợp)