TP.HCM — Ông Huỳnh Văn Dịu, 64 tuổi, vẫn gắn bó với nghề bắt cào cào, châu chấu để bán cho người nuôi chim cảnh, từ công việc này nuôi ba người con khôn lớn.
- Sự cố tại Formosa Hà Tĩnh đặt ra những điểm cần làm rõ
- Lai Châu sắp có mỏ vàng gốc, thu hơn 1,2 tấn vàng
- Kem Tràng Tiền rời địa chỉ gần 70 năm gắn bó, người Hà Nội tiếc nuối
Trưa một ngày đầu tháng 9, tại góc đường Thuận Kiều, phường Chợ Lớn, chiếc xe máy cũ chở thùng gỗ đầy cào cào, châu chấu của ông trở thành điểm dừng quen thuộc của những người chơi chim. Mỗi ngày, ông rời nhà lúc 6h, chạy hàng chục km đến các cánh đồng hoang ở khu vực Củ Chi, Hóc Môn cũ, lội ruộng và quơ vợt khoảng ba tiếng trước khi trở về bán hàng đến 17h.
Nước da sẫm màu vì nhiều năm dãi nắng dầm sương, ông Dịu thường chỉ cần nhìn tín hiệu của khách là nhận ra loại côn trùng họ đang tìm. Khi có người tấp xe vào lề, đôi tay ông nhanh chóng thò vào thùng, lấy hàng giao cho khách quen.
“Nhờ lao động tay chân quen rồi, ngày nào cũng vận động nên cái mình mẩy nó khỏe, chẳng ốm đau bệnh bậy gì cả”, ông cười, trong lúc vẫn thoăn thoắt xúc cào cào, châu chấu cho khách.
Sinh ra từ gia đình nông dân, ông Dịu từ nhỏ đã quen với ruộng đồng, công việc cấy lúa và làm rẫy ở vùng ven Sài Gòn. Khi diện tích đất canh tác ngày càng thu hẹp, nhận thấy bắt côn trùng bán cho người nuôi chim vẫn có khoản thu nhập, ông chuyển sang công việc này và duy trì cho đến nay hơn 40 năm.
Khoảng vài chục năm trước, tại Xuân Thới Thượng, huyện Hóc Môn cũ, từng có cả một xóm theo nghề bắt cào cào. Những người làm nghề thường đi thành từng nhóm, nhưng theo thời gian, nhiều người lớn tuổi đã nghỉ hoặc chuyển sang công việc khác, còn những bãi đất trống cũng dần nhường chỗ cho bê tông
Nghề bắt cào cào, châu chấu từng xuất hiện ở nhiều địa phương khác, trong đó có Đà Nẵng, nơi một người đàn ông từng có 15 năm vợt côn trùng để bán cho người chơi chim. Sức mua đối với mặt hàng này những năm gần đây giảm dần trong bối cảnh việc săn bắt, mua bán chim hoang dã tại Việt Nam được siết chặt.
Từ năm 2022, Chỉ thị 04 của Thủ tướng Chính phủ yêu cầu tăng cường bảo vệ các loài chim hoang dã, di cư và xử lý nghiêm hành vi săn bắt trái phép. Khi những điểm mua bán chim thu hẹp, lượng khách tìm mua cào cào, châu chấu làm thức ăn cho chim cũng giảm theo.
Công việc từng tạo sinh kế cho cả một xóm nay chỉ còn một số ít người tiếp tục theo đuổi. Ông Dịu vẫn bám nghề giữa những khu đất trống ngày càng thu hẹp, dù công việc đòi hỏi phải thường xuyên lội ruộng, phơi mình dưới nắng và dầm sương.
Thu nhập hiện tại cũng không còn như trước. “Hồi xưa bán một ngày cả triệu bạc, giờ ngày nào đắt lắm được 500.000 đồng, ế thì chỉ đôi ba trăm. Nhưng tui không nản, nghề này lương thiện, tuy cực thân dầm nắng dầm sương nhưng thu nhập đều đặn, tính ra vẫn đủ đắp đổi qua ngày”, ông tâm sự.
Vợ ông làm nghề thu mua phế liệu, hai vợ chồng góp nhặt từng khoản tiền để nuôi ba người con ăn học. Hai người con lớn đã tốt nghiệp đại học, có việc làm ổn định, còn người con út hiện học lớp 8.
Ở tuổi 64, ông Dịu chưa tính chuyện nghỉ nghề mà mong còn đủ sức khỏe để tiếp tục cầm vợt ra đồng thêm vài năm. Điều ông hướng tới là có thể lo cho người con út tiếp tục ăn học đến nơi đến chốn, như cách hai vợ chồng đã chắt chiu suốt nhiều năm.

Giữa quá trình đô thị hóa, khi những bãi đất trống và ruộng đồng vùng ven ngày càng thu hẹp, nghề bắt cào cào của ông Dịu vẫn được duy trì bằng sức lao động của một người đã gắn bó với công việc này hơn bốn thập kỷ. Với ông, chiếc vợt và thùng cào cào không chỉ là dụng cụ mưu sinh mà còn gắn với hành trình nuôi các con trưởng thành
Lê Hà NA (tổng hợp)
