Giữa mùa mực rộ, gần 60 hộ dân ở xóm Bắc Thắng, xã Hải Lộc, tỉnh Nghệ An vẫn đều đặn ra khơi bằng những chiếc thuyền thúng, duy trì nghề truyền thống và có nguồn thu đáng kể từ biển.
- Nghệ An khẩn trương khắc phục sạt lở, thông tuyến tỉnh lộ 543D
- Thanh tra chỉ ra sai phạm tại nhiều doanh nghiệp kinh doanh vàng
- Bé gái 05 tuổi vượt qua nguy cơ hoại tử sau khi nuốt phải pin cúc áo
Nghề câu mực bằng thuyền thúng ở Bắc Thắng được truyền qua nhiều thế hệ, đến nay vẫn là sinh kế của nhiều gia đình. Những chuyến biển thường bắt đầu từ 5 giờ chiều và kéo dài đến 4-5 giờ sáng hôm sau.
Dụng cụ hành nghề của ngư dân khá đơn giản, gồm dây cước, lưỡi câu chùm bọc mồi giả hình tôm phát quang và vợt lưới. Tuy nhiên, để có được những con mực tươi rói sau một đêm lênh đênh, người đi biển phải có kinh nghiệm, sự kiên nhẫn và sức bền.
Ông Lê Văn Thành, 67 tuổi, trú tại xã Hải Lộc, đã theo bố mẹ đi câu mực từ năm 15 tuổi. Với hơn 50 năm gắn bó với nghề, ông là người duy nhất trong gia đình còn bám trụ nơi chân sóng.
Theo kinh nghiệm của các lão ngư, mùa câu mực thường kéo dài từ tháng 2 đến hết tháng 8 hằng năm. Ngư dân thường thả câu cách bờ khoảng 5km, nhưng khi luồng mực di chuyển xa, họ có thể phải đi 10-15km ra biển.

Mỗi chuyến biển, một ngư dân có thể câu được 1-7kg mực, có đêm lên đến 10kg. Với giá bán từ 300.000-600.000 đồng/kg tùy kích cỡ, mỗi đêm, người đi câu có thể thu về từ 1 đến 4 triệu đồng.
Tuy vậy, nguồn lợi từ biển không phải lúc nào cũng ổn định. Chị Nguyễn Thị Mơ, trú tại xã Hải Lộc, cho biết có những đêm ngư dân phải thức trắng trong sương lạnh nhưng chỉ câu được vài con mực nhỏ, vừa đủ cho bữa sáng gia đình.
Sau một đêm bám biển, chờ bình minh
Khoảng 4-5 giờ sáng, những chiếc thuyền thúng lần lượt trở về bến. Tại đây, chị Nguyễn Thị Lân, thương lái có mấy chục năm buôn mực, nhanh tay phân loại những con mực vừa cập bờ để thu mua.
Theo chị Lân, những ngày ngư dân câu được nhiều, việc thu mua thuận lợi và giá cũng tốt hơn. Số mực tươi sau đó được chị gom để bán cho khách quen và nhập cho các nhà hàng địa phương.

Sau chuyến biển dài, ngư dân lại cùng nhau đưa thuyền lên bến, chia sẻ những phần việc nặng nhọc. Sự hỗ trợ và những lời động viên giữa những người cùng nghề trở thành điểm tựa để họ tiếp tục bám biển.
Theo bà Lưu Thị Thọ, Trưởng xóm Bắc Thắng, nghề câu mực bằng thuyền thúng đã được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác và trở thành sinh kế của người dân địa phương. Dù mỗi chuyến biển có thể mang về nhiều mực hoặc trở về tay trắng, những ngư dân nơi đây vẫn thu xếp ngư cụ, chờ một bình minh mới để tiếp tục ra khơi.
Nguyễn Quế (tổng hợp)
