Cơm bụi Hà Nội, Sài Gòn giữ nguyên hương vị sau ba thập kỷ

Hà Nội, TP.HCM – Nhiều quán cơm bụi mở cửa từ những năm 1990 tại Hà Nội và TP.HCM vẫn đều đặn đón khách sau hơn ba thập kỷ, giữ gần như nguyên vẹn hương vị và cách phục vụ ban đầu.

Khái niệm “cơm bụi” bắt đầu phổ biến từ đầu thập niên 1990, khi những quán cơm ven đường mọc lên dày đặc để phục vụ công nhân, sinh viên và người lao động. Năm 1994, bài thơ “Cơm bụi ca” của nhà thơ Nguyễn Duy đăng trên báo Người Hà Nội số Tết Giáp Tuất đã ghi lại không khí nhộn nhịp của những quán cơm này giữa thời kỳ mở cửa kinh tế.

Không gian quán cơm bình dân được nhắc đến trong loạt phóng sự của nhà văn Vũ Trọng Phụng từ năm 1936. (Ảnh minh họa: NAM)

Một bữa cơm đầy đủ thịt, cá, rau, canh với giá phải chăng nhanh chóng trở thành lựa chọn quen thuộc của nhiều tầng lớp. Từ một cách gọi truyền miệng, “cơm bụi” dần trở thành từ ngữ phổ biến khắp cả nước, dù mỗi vùng có tên gọi riêng: miền Nam quen gọi cơm bình dân, có nơi gọi cơm tấm bụi.

Tại Hà Nội, quán cơm Vinh Thu trên phố Lý Thường Kiệt hoạt động từ năm 1997, phục vụ món cơm gia đình truyền thống và được gọi vui là “cơm bụi nhà giàu” vì giá cao hơn mặt bằng chung. Trong khu phố cổ, quán cơm Một Ngày Mới trên phố Mã Mây cũng đã tồn tại hơn 20 năm, đón cả người dân địa phương lẫn du khách.

Hương vị đặc trưng của các quán cơm bụi vẫn được duy trì qua nhiều năm. (Ảnh minh họa: NAM)

Ở TP.HCM, cơm bụi thường được gọi là cơm bình dân, có mặt từ những con hẻm nhỏ đến các tuyến phố đông đúc. Nhiều quán gắn bó với thành phố suốt vài chục năm, phục vụ hàng chục món theo kiểu cơm nhà, trở thành điểm đến quen thuộc của công nhân, sinh viên và dân văn phòng.

Điều giữ chân thực khách qua nhiều năm không chỉ là một bữa ăn no bụng, mà còn là hương vị gần như không đổi. Chính điều đó đã biến “cơm bụi” thành một phần ký ức của nhiều thế hệ người Việt.

Ngày nay, phần lớn quán cơm bụi đã khoác lên mình không gian khang trang, sạch sẽ, một số còn trở thành địa chỉ nổi tiếng với mức giá không hề rẻ. “Cơm” thì không còn “bụi” nữa, nhưng cái tên ấy vẫn ở lại, như một mảnh ký ức đô thị lưu giữ câu chuyện về những bữa cơm bình dân đã nuôi sống biết bao thế hệ.

Hoàng Hà (tổng hợp)