Hai người mẹ hiếm muộn chọn giữ ba thai nhi trong suốt một thai kỳ đầy biến chứng

Hưng Yên, Quảng Ninh – Hai người mẹ hiếm muộn, chị Nguyễn Thị Tỉnh và chị Hà, chọn giữ nguyên ba thai nhi trong bụng suốt một thai kỳ đầy biến chứng, để rồi đón cả ba con chào đời khỏe mạnh.

Chị Tỉnh, 31 tuổi, mang tam thai sau nhiều năm hiếm muộn và thụ tinh trong ống nghiệm tại Hà Nội, còn chị Hà, 34 tuổi, ở Quảng Ninh, đậu thai sau 8 năm hiếm muộn và 5 lần chuyển phôi thất bại. Cả hai đều nghe bác sĩ cảnh báo nguy cơ đe dọa tính mạng nếu giữ đủ ba thai, nhưng vẫn quyết định đi đến cùng vì không muốn từ bỏ bất kỳ đứa con nào.

Vợ chồng chị Tỉnh kết hôn năm 2016 tại Hưng Yên, bốn năm sau đó không có tin vui. Họ tìm đến Bệnh viện Bưu điện, Hà Nội, làm thụ tinh trong ống nghiệm, đậu thai ngay lần chuyển phôi đầu tiên, rồi nhận tin đó là tam thai.

Bác sĩ Nguyễn Thị Nhã, người điều trị trực tiếp, đặt trước mặt gia đình những con số không dễ nghe: tỷ lệ sinh non ở tam thai lên tới 90%, phần lớn ca tam thai hiện nay đến từ hỗ trợ sinh sản. Chị Tỉnh nghe hết, rồi vẫn giữ nguyên quyết định của mình.

“Chỉ những ai từng nếm trải nỗi đau hiếm muộn mới hiểu hết khát khao con cái cháy bỏng đến nhường nào. Bản năng làm mẹ không cho phép tôi từ bỏ bất kỳ đứa trẻ nào”, chị nói. Anh Đoàn, chồng chị, không nói nhiều, chỉ ở bên suốt hành trình sau đó.

Tuần thứ 11 của thai kỳ, một nghi ngờ về hội chứng Down xuất hiện trên một trong ba thai nhi, rồi tan đi sau các xét nghiệm chuyên sâu. Tuần 19, máu ra ồ ạt, chị nhập viện cấp cứu và nằm bất động suốt 5 tuần liền, chỉ để giữ nhịp tim của ba đứa trẻ còn đập.

“Mỗi ngày trôi qua, tôi đếm từng nhịp tim của các con, cầu mong bình an”, chị kể. Đến tuần 33, cơ thể chị đã mang thêm hơn ba chục cân, chân phù, huyết áp tăng vọt, tiền sản giật rình rập từng ngày.

Ngày 11/3/2021, ca mổ cấp cứu diễn ra. Hai bé trai nặng 2,2 kg, bé gái nặng 2,3 kg cất tiếng khóc chào đời, không ai phải vào phòng hồi sức.

Bác sĩ Trang (bên phải) và kíp đang mổ lấy thai cho sản phụ. (Ảnh minh họa: NAM)

Ở Quảng Ninh, chị Hà bước vào một thai kỳ còn nặng nề hơn. Bác sĩ Đồng Thu Trang, Bệnh viện Phụ sản Hà Nội, biết chị mang tiền sử lao phổi, hai lá phổi đã xơ hóa một phần, một chi tiết khiến ca này khó khăn gấp bội so với thông thường.

“Tôi sẽ giữ con bằng mọi giá. Có bao nhiêu, tôi đón bấy nhiêu”, chị Hà nói với bác sĩ, sau khi đã nghe hết mọi cảnh báo. Êkíp điều trị từ đó tính từng ngày một, cố kéo dài thêm chút thời gian cho ba thai nhi trong bụng chị.

Tuần 21, dấu hiệu sinh non xuất hiện, chị phải nằm yên một chỗ. Tuần 28, ba thai nhi chèn ép khoang bụng khiến chị liên tục khó thở, cơ thể suy kiệt dần từng ngày.

Tuần 31, tiền sản giật và suy hô hấp cùng lúc ập tới, bác sĩ quyết định mổ chủ động. Hai bé trai nặng 1,5 kg, một bé gái nặng 1,3 kg được đưa thẳng vào khoa Sơ sinh chăm sóc đặc biệt.

Cả hai người mẹ đều mang theo di chứng sau những tháng ngày ấy: thể lực sa sút, những cơn đau lưng và hụt hơi mỗi khi trời trở gió. Nhưng không ai trong họ nhắc đến điều đó như một sự hối tiếc.

Năm năm sau ca mổ, ngôi nhà nhỏ của vợ chồng chị Tỉnh đầy tiếng cười của ba đứa trẻ đang lớn lên khỏe mạnh. “Nhìn các con lớn lên khỏe mạnh mỗi ngày, tôi cảm ơn cuộc đời, và cảm ơn chính mình năm ấy đã kiên cường, không bỏ cuộc trước lằn ranh sinh tử”, chị Tỉnh nói.

Phạm Mai (tổng hợp)