686 phòng khám, quầy thuốc tại Hà Nội chi 3,8 tỷ đồng cho cán bộ Sở Y tế để được cấp phép dù không đủ điều kiện, 16 bị cáo hầu tòa từ ngày 08/10/7.
- Bãi biển Queensland đóng cửa sau khi quả cầu kim loại nghi là rác vũ trụ dạt vào bờ
- Chiếc kim may và nỗi vắng của người đàn ông 106 tuổi ở Nghệ An
- Hai vụ án mạng từ mâu thuẫn vợ chồng và cảnh báo của công an Hải Phòng
Hà Nội – Tám cán bộ Phòng Quản lý hành nghề y, dược tư nhân thuộc Sở Y tế Hà Nội cùng nhiều người môi giới bị Tòa án nhân dân TP Hà Nội đưa ra xét xử vì nhận và môi giới hối lộ để cấp phép sai cho hàng trăm phòng khám, quầy thuốc tư nhân.
Phiên tòa diễn ra từ ngày 8 đến 10/7, xuất phát từ những tố giác của doanh nghiệp và hộ kinh doanh dược từ năm 2024 về sai phạm tại đơn vị nắm quyền cấp phép hành nghề y, dược tư nhân trên địa bàn thành phố. Cơ quan tố tụng xác định 686 quầy thuốc, phòng khám tư đã thông qua môi giới, chi tổng cộng 3,8 tỷ đồng cho cán bộ để được cấp phép dù không đủ điều kiện.
Danh sách bị cáo cho thấy một bộ máy vận hành trơn tru: Trưởng phòng Nguyễn Văn Đức, hai phó phòng Tô Tử Anh và Trần Thị Bạch Tuyết, cùng năm cán bộ, chuyên viên khác, và lái xe của Sở Đỗ Doãn Tiến, tất cả bị truy tố tội Nhận hối lộ. Ở phía đối diện là những người mở đường cho dòng tiền: chuyên viên văn phòng Ngô Thị Hồng Phương, nhân viên Trung tâm Kiểm nghiệm thuốc, mỹ phẩm Nguyễn Đình An, cùng năm “môi giới tự do” khác, bị truy tố tội Môi giới hối lộ.
Cách thức vận hành không phức tạp. Chủ cơ sở thiếu điều kiện, tiêu chuẩn tìm đến “cò”, chấp nhận trả từ 15 đến 70 triệu đồng tùy loại giấy phép, riêng giấy phép hoạt động khám bệnh, chữa bệnh có giá cao nhất. Người môi giới sau đó móc nối cán bộ để “tạo điều kiện”, hướng dẫn cách khắc phục, ghi giảm hoặc bỏ qua lỗi vi phạm, giúp hồ sơ trôi qua nhanh chóng. Với các phòng khám chuyên khoa như răng hàm mặt, nha khoa, sản phụ khoa, mức giá qua môi giới dao động 35 đến 120 triệu đồng; ở lĩnh vực dược phẩm, hai chuyên viên khác nhận 15 đến 50 triệu đồng mỗi lần “tạo điều kiện”.
Tiền không luôn đến tay cán bộ một cách trực tiếp. Đỗ Doãn Tiến, lái xe của đoàn thẩm định, và Ngô Thị Hồng Phương, nhân viên bộ phận một cửa, trở thành những trạm trung chuyển thầm lặng trước mỗi đợt kiểm tra thực tế. Phương nhận 500.000 đến một triệu đồng cho mỗi lần “hỗ trợ”, tổng cộng 180 triệu đồng; ông Tiến, trước khi chuyển tiền cho đoàn công tác, giữ lại cho riêng mình vài chục triệu đồng.
Số tiền lớn nhất tụ lại ở cấp lãnh đạo phòng. Ông Đức, ông Tử Anh và bà Tuyết thừa nhận đã nhận tổng gần 1,4 tỷ đồng từ các đường dây môi giới, trong đó phó phòng Tử Anh nhận nhiều nhất với hơn 1,3 tỷ đồng, 79 lần trong số đó chuyển qua tài khoản của lái xe riêng. Về phía những người làm dịch vụ môi giới, họ đã thu 8,67 tỷ đồng từ 686 cơ sở y, dược tư nhân, giữ lại cho mình khoảng 850 triệu đồng; ngoài việc kết nối, họ còn tư vấn cách sắp xếp hồ sơ, trang trí cơ sở để “đối phó” với đoàn thẩm định, và trực tiếp chuẩn bị những phong bì ghi rõ tên người nhận.
Hậu quả không dừng ở những con số bị thu giữ. Viện kiểm sát xác định sai phạm này đã trực tiếp làm suy yếu hiệu lực quản lý nhà nước, khiến các cơ sở kinh doanh không đạt chuẩn vẫn có thể đưa thuốc ra thị trường và mở cửa khám chữa bệnh cho người dân.
Không phải ai liên quan cũng bị đưa ra xét xử. Hai trưởng, phó phòng ở giai đoạn trước khẳng định không biết việc cấp dưới nhận phong bì, không nhận bất cứ khoản lợi ích nào và không gây khó dễ, vòi vĩnh khi làm trưởng đoàn kiểm tra; không ai báo cáo lại với họ, nên cơ quan điều tra không đề cập xử lý. Các chủ nhà thuốc, phòng khám, dù là người đưa tiền, được xác định ở thế bị động, buộc phải chi để tránh bị làm khó hoặc trả hồ sơ nhiều lần, và do đã tích cực khai báo nên cũng không bị truy cứu trách nhiệm hình sự.
Nguyên Dung (tổng hợp)
