Suốt 50 năm, cuộc hồi sinh kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè đã biến “vết sẹo” ô nhiễm giữa lòng TP.HCM thành dòng nước xanh, không gian sống mát lành.
- Giám đốc Bệnh viện Phục hồi chức năng: Bà Lê Thị Chung nhận nhiệm vụ mới
- Một điểm chân tâm: Bài học giữ bản tâm từ Tây Du Ký
- Lê Diễm My trở thành nữ sinh thủ khoa chuyên Toán tại Thái Nguyên với hai điểm
Hồi sinh kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè và hành trình xóa “vết sẹo” đen đặc
Những người sống lâu ở TP.HCM chắc khó quên được mùi của dòng kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè nồng nặc bốc lên mỗi trưa nắng, len lỏi vào từng ký ức buồn về một dòng nước đen đặc. Ngày ấy, dòng kênh giống như một “vết sẹo” giữa lòng đô thị với rác thải trôi kín mặt nước, khiến người lớn luôn miệng dặn trẻ con không được lại gần vì “dơ lắm”. Người ta từng bi quan nghĩ rằng dòng kênh ô nhiễm này sẽ không bao giờ có thể cứu nổi nữa trước những áp lực quá tải của quá trình đô thị hóa.
Tuy nhiên, bằng quyết tâm không bỏ mặc “vết sẹo” ấy, TP.HCM đã kiên trì thực hiện cuộc cải tạo lịch sử để dòng kênh nay đã dần xanh trở lại. Hai bên bờ kênh hiện nay xuất hiện những hàng cây xanh mát, nơi người già tập dưỡng sinh buổi sáng và trẻ em chạy xe đạp mỗi chiều. Những quán cà phê có mặt tiền nhìn ra dòng nước soi bóng các tòa nhà hiện đại đã biến nơi đây thành một không gian công cộng đầy sức sống, thu hút cả du khách nước ngoài đến thong dong tản bộ.
Sự hồi sinh này không chỉ là câu chuyện kỹ thuật mà còn cho thấy khi thành phố quyết tâm thay đổi, những điều tưởng như không thể vẫn có thể làm được. Một đô thị đáng sống cần nhiều hơn những nhịp thở trong lành như thế để con người được thư giãn giữa áp lực phố thị. Từ một “điểm đen” ô nhiễm, Nhiêu Lộc – Thị Nghè đã trở thành biểu tượng cho nỗ lực chỉnh trang đô thị suốt hàng chục năm qua của TP.HCM.
Giữ màu xanh bền vững sau cuộc hồi sinh kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè
Điều đáng quý nhất sau cuộc hồi sinh kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè chính là sự thay đổi trong cách nhìn của người dân về môi trường sống. Nếu ngày trước việc xả rác xuống kênh được xem là bình thường thì nay, khi dòng nước sạch hơn, cộng đồng đã bắt đầu biết trân quý và giữ gìn không gian chung. Một dòng kênh sạch không chỉ dựa vào ngân sách hay công trình kỹ thuật mà cần sự vun đắp từ ý thức tự thân của cả cộng đồng.
Dẫu vậy, đôi khi người đi ngang vẫn thoáng chút lo âu khi thấy mặt nước lác đác rác thải hoặc đổi màu sau những cơn mưa lớn. Điều này nhắc nhở rằng ý thức giữ gìn môi trường của một số ít người vẫn chưa thực sự theo kịp tốc độ phát triển và đổi thay nhanh chóng của thành phố. Nếu con người thờ ơ, dòng kênh vừa được “chữa lành” này hoàn toàn có thể bị tổn thương trở lại bởi những hành động thiếu trách nhiệm.
Vẻ đẹp bền vững của dòng kênh không chỉ nằm ở mặt nước mà ở chỗ nó để lại một “di sản” xanh cho thế hệ mai sau. Giữ cho Nhiêu Lộc – Thị Nghè luôn xanh sạch là trách nhiệm của mỗi cá nhân, từ việc không xả rác đến việc dạy trẻ nhỏ biết yêu dòng kênh thành phố. Để nhiều năm nữa, con cháu chúng ta có thể tự hào dạo bước giữa gió mát mà không còn ký ức phải “bịt mũi” như thế hệ cha ông.
Lê Hà NA(tổng hợp)
