Tranh chấp đất đai đã biến tình thân thành thù hận, đẩy nhiều gia đình vào cảnh tan nát khi người thân xuống mồ, kẻ còn lại vướng vòng lao lý đắng cay.
- Nghệ An: Cặp vợ chồng bỏ phố về quê nuôi dúi thu trăm triệu đồng
- Zelensky đề xuất gặp ông Putin tại Hội nghị G7 để thúc đẩy đối thoại
- Thỏa thuận Mỹ – Iran giúp chấm dứt chiến tranh và mở lại eo biển
Tranh chấp đất đai và nỗi đau huynh đệ tương tàn
Câu chuyện về bị cáo Trần Thanh Sang tại phiên tòa ngày 08-6-2026 vừa qua, khiến nhiều người xót xa cho cái nghĩa “anh em như thể tay chân”. Chỉ vì không đòi được cái lối đi vào phần đất phía sau, người anh 59 tuổi đã mang dao sang “nói chuyện” rồi ra tay tước đoạt mạng sống của em ruột. Những nhát dao chí mạng vào sáng ngày 06-3-2025 đã vĩnh viễn cắt đứt sợi dây tình thân mỏng manh giữa họ.
Không chỉ ở Sài Gòn, nỗi đau mang tên “đất đai” còn lan rộng ra nhiều miền quê vốn yên bình từ Nghệ An đến Tây Ninh. Lô Kim Trọng ở Nghệ An đã đâm chết cậu ruột vì cho rằng mình bị đuổi khỏi căn nhà của ông bà sau khi đất bị bán. Hay như vụ Hồ Trung Nga dùng súng hơi bắn chết người anh họ câm điếc vì “cái bờ ruộng” tranh chấp suốt 20 năm trời, khiến dư luận không khỏi bàng hoàng.
Tại Bắc Ninh, cụ ông 60 tuổi Nguyễn Duy Lan cũng sa chân vào chốn lao tù sau khi dùng cuốc cào thúc vào ngực anh họ dẫn đến tử vong. Những công cụ sản xuất vốn gắn liền với ruộng vườn nay bỗng chốc trở thành hung khí đoạt mạng người thân trong cơn bốc đồng. Khi lòng tham lấn át lý trí, “giọt máu đào” bỗng chốc bị coi nhẹ hơn “ao nước lã” chứa đầy những toan tính thiệt hơn.
Những giọt nước mắt muộn màng nơi công đường
Bước chân vào chốn pháp đình, những người từng là ruột thịt nay lướt qua nhau như kẻ thù, không một lời thăm hỏi. Tại các phiên tòa xét xử tội giết người liên quan đến đất đai, người ta chỉ thấy những gương mặt u uất và sự lạnh lẽo đến thấu xương. Những bị cáo đứng run rẩy trước bục khai báo, hướng về phía gia đình bị hại với những lời xin lỗi không thể vãn hồi.
Bản án tù chung thân dành cho Sang hay hàng chục năm tù cho những bị cáo khác là cái giá quá đắt cho những mét vuông đất vô tri. Con đường thực sự mà họ giành được cuối cùng không phải là lối đi vào khu đất đẹp, mà là con đường dẫn đến bốn bức tường đá lạnh lẽo. Sự cô độc và hối hận sẽ là người bạn đồng hành duy nhất của họ trong những năm tháng dài đằng đẵng phía sau.
Nhiều người tự hỏi từ bao giờ miếng đất trần gian lại có giá trị lớn lao đến mức người ta sẵn sàng đổi cả tình thâm? Câu trả lời đắng chát nằm ở sự băng hoại đạo đức khi vật chất lên ngôi, làm mờ mắt những người vốn cùng chung dòng máu. Để rồi khi nằm xuống, đất đai không mang theo được, chỉ còn lại nỗi đau dai dẳng cho những người ở lại và bản án lương tâm muôn đời.
Vinh Vũ (tổng hợp)
