[Mộ vô danh] Người đàn ông dành gần thập kỷ đi “nhặt” lại những sinh linh bị đời lãng quên

[Mộ vô danh] Anh Cao Hùng Cường ở Quảng Trị đã dành gần 10 năm gom hơn 260 hài cốt không tên về “xây nhà” mới để hương khói ấm lòng người quá cố

Chuyện anh Cường đi “gom” mồ vô danh về mái nhà chung giữa cát trắng

Giữa cái nắng tháng 5 hầm hập của miền Trung, anh Cao Hùng Cường vẫn đãi đào đào từng lớp cát bên hàng rào cũ để tìm những mảnh hài cốt không tên tuổi. Đó là những người đã ở lại giữa nghĩa địa làng từ lâu lắm rồi, không bia tên, chẳng người thân thích hay ai chăm nom hương khói. Anh Cường tâm sự rằng nếu mình không chủ động đưa họ về, chỉ vài năm nữa thôi còn ai biết ở đây từng hiện hữu một phần mộ người đã khuất.

Người dân trong vùng vẫn còn kể lại câu chuyện về ba hài cốt được tìm thấy khi đào móng nhà hơn 20 năm trước, lúc ấy bà con chỉ biết mang ra vùi nắng ở một góc nghĩa địa. Qua năm tháng dài đằng đẵng, những phần mộ ấy chỉ còn lại là những ụ cát lọt thỏm, dấu tích mờ nhạt dần theo gió bụi và nắng cháy miền Trung. Anh Cường cùng một số người dân làm lễ theo đúng tín ngưỡng, cẩn thận đưa hài cốt vào tiểu sành để di chuyển về nơi ở mới khang trang hơn.

Việc làm này không phải là chuyện một ngày hai mà là một lời nguyện từ cái tâm thiện nguyện của người đàn ông sinh năm 1986. Anh dành sức lực và tiền bạc để xây dựng chắc chắn một khu nghĩa trang đặc biệt, nơi mà những linh hồn còn có thể nương tựa vào nhau. Đây chính là cách anh lựa chọn để giữ lại khoảnh khắc ấm áp cuối cùng cho những người đã bị bỏ rơi trong thời gian quên lãng.

Từ chàng trai làng biển đến “nghĩa trang nhân ái” hơn một thập kỉ

Sinh ra và lớn lên ở làng biển Cảnh Dương giàu truyền thống, anh Cường vốn đã quen với mùi khói hương và những câu chuyện về đời người từ năm 17 tuổi. Theo cha, làm nghề mai táng. Công việc đưa tiễn người quá cố giúp chàng trai làng biển sớm quen với khói nhang, huyệt mộ và những câu chuyện về đời người .Nhiều ngôi mộ rải rác trên đồi cát hay trong khu dân cư bị cát biển lấp theo thời gian. Trăn trở về những phần mộ không người chăm sóc, mưa gió mòn mỏi làm mất dấu tích cứ lớn dần theo năm tháng trong lòng chàng trai trẻ.

Đến năm 2017, vợ chồng anh quyết định thực hiện ý tưởng khi bỏ tiền túi san gạt khu đất cát rộng hơn 1.500m2 để xây dựng một nghĩa trang chung. Cứ nghe ở đâu có người làm công trình phát hiện hài cốt ,hay tìm thấy mộ vô chủ là anh lại tức tốc có mặt để cất bốc, quy tập về chăm sóc chug. Với quan niệm người sống mong có mái nhà che mưa nắng thì người mất cũng cần một ngôi mộ ấm cúng, anh đã dành gần một thập kỷ để đưa hơn 260 hài cốt về đây.

Để duy trì “ngôi nhà chung” này, anh đã bỏ ra khoảng 150 triệu đồng cùng rất nhiều công sức, nhưng điều anh vui nhất là lan toả .Người dân trong làng, cả những người con xa quê biết chuyện, cũng chung tay góp sức. . Giờ đây, cứ mỗi ngày rằm hay mùng một, bà con trong làng lại đến nhang khói cho những linh hồn không tên, giúp xua đi sự hiu qạnh của những nấm mồ vô chủ. Hành động này không chỉ giúp quy tập các phần mộ mà còn lan tỏa mạnh mẽ tinh thần, đầy đạo lý nhân văn giữa người với người.

Theo: Báo Dân trí