Tình trạng bạo hành trẻ em đang gia tăng phức tạp với nhiều vụ việc đau lòng do chính người thân gây ra, đòi hỏi sự chung tay của cộng đồng.
- Xăng E10: Gần 1.000 cửa hàng PVOIL đồng loạt “mở hàng”
- Cháy siêu thị ở Hà Nội khu tập thể Vĩnh Phúc lúc rạng sáng
- Khởi tố hai người liên quan vụ con rể nằm trên kính chắn gió ô tô tại Hà Nội
Bạo hành trẻ em là loại tội phạm ẩn trong chính ngôi nhà
Số liệu từ Bộ Công an cho thấy một thực trạng đáng báo động khi trung bình mỗi năm có khoảng 2.200 vụ việc xâm hại trẻ em bị xử lý. Riêng trong quý I năm nay, số vụ khởi tố đã tăng lên 518 vụ với hơn 500 trẻ bị tổn hại, cho thấy xu hướng bạo lực đang quay trở lại mạnh mẽ. Những con số này không chỉ là thống kê khô khan mà đằng sau đó là nỗi đau của những đứa trẻ bị xâm hại thể chất lẫn tinh thần. Việc gia tăng số vụ việc đặc biệt nghiêm trọng khiến dư luận không khỏi bức xúc và lo lắng cho sự an toàn của thế hệ tương lai.
Một điểm nhức nhối là phần lớn các vụ bạo hành lại xuất phát từ chính những người thân thiết nhất trong gia đình như bố mẹ, ông bà hay người chăm sóc. Thống kê từ Tổng đài 111 chỉ ra rằng có tới 3/4 số trường hợp trẻ bị bạo lực diễn ra ngay trong tổ ấm của mình. Những hành vi này thường không chỉ xảy ra một lần mà kéo dài âm ỉ, thậm chí có những người thân khác dù biết nhưng vẫn im lặng không ngăn chặn. Chính sự thờ ơ này đã dẫn đến những hậu quả thảm khốc, khiến nhiều trẻ bị tổn thương sức khỏe nghiêm trọng, thậm chí tử vong.
Bạo hành được xem là loại tội phạm ẩn vì rất khó phát hiện sớm nếu người trong cuộc không lên tiếng. Nhiều vụ việc chỉ vỡ lở khi trẻ đã chịu những vết thương quá lớn hoặc không còn khả năng tự vệ. Khoảng trống trong việc giám sát tại cộng đồng và việc không nắm bắt được nhóm trẻ có nguy cơ cao khiến công tác phòng ngừa từ xa trở nên khó khăn. Khi chính quyền địa phương không có danh sách cụ thể về các hộ gia đình có mâu thuẫn hay ly hôn, việc can thiệp thường chỉ diễn ra khi mọi chuyện đã quá muộn
Giải pháp ngăn chặn bạo lực từ sự phối hợp của cộng đồng
Để giải quyết căn cơ vấn đề, hệ thống bảo vệ trẻ em cần dựa trên ba trụ cột chính là pháp luật, dịch vụ hỗ trợ và nguồn lực con người. Mặc dù thể chế pháp lý của Việt Nam tương đối đầy đủ nhưng khâu tổ chức thực hiện tại cơ sở vẫn còn nhiều lúng túng. Hiện nay, đội ngũ cán bộ làm công tác trẻ em ở cấp xã đang rơi vào tình trạng quá tải trầm trọng khi phải kiêm nhiệm quá nhiều việc. Việc thiếu hụt nhân sự chuyên trách khiến công tác theo dõi sát sao tình hình từng thôn xóm gặp nhiều trở ngại.
Sự im lặng của cộng đồng cũng là một rào cản lớn khi nhiều người vẫn coi bạo hành là chuyện riêng của mỗi gia đình. Dù đa số người dân đều biết đến Tổng đài quốc gia 111, nhưng tâm lý sợ liên lụy hoặc thờ ơ vẫn ngăn cản họ thực hiện cuộc gọi báo tin. Trong tháng 4 vừa qua, số cuộc gọi đến tổng đài tăng vọt với gần một nửa là do chính các em tự tìm kiếm sự giúp đỡ. Điều này cho thấy trẻ em đang đơn độc trong chính cuộc chiến bảo vệ bản thân, trong khi người lớn lại chọn cách đứng ngoài cuộc.
Giải pháp bền vững nhất chính là nâng cao nhận thức và kỹ năng cho các bậc cha mẹ cũng như xây dựng mạng lưới giám sát cộng đồng thực chất. Các địa phương cần kiện toàn ban điều hành công tác trẻ em, thực hiện giao ban định kỳ để nắm chắc biến động của từng hộ gia đình. Sự phối hợp liên ngành giữa công an, y tế và giáo dục là yếu tố then chốt để tách trẻ khỏi môi trường không an toàn ngay khi có dấu hiệu nghi ngờ. Chỉ khi người dân chủ động lên tiếng và lực lượng chức năng phản ứng kịp thời, chúng ta mới có thể ngăn chặn những bi kịch đau lòng từ gốc rễ.
Theo: Báo Dân trí
