Với lệnh phong tỏa Hormuz , hải quân Mỹ đang bước vào một cuộc chiến trí đầy cam go khi phải vừa chặn bắt thuyền vừa nhanh phá “thiên la địa võng” thủy lôi.
- Cướp tài sản tại An Giang: Bắt nhóm thiếu niên chuyên dùng dao cướp xe máy
- Chiếm đoạt tiền qua sim bằng cách vượt mặt bảo mật sinh trắc học
- Học sinh năng khiếu hoàn thành nhiều học phần đại học trước khi tốt nghiệp
Cuộc chơi “bóp” dòng tiền trong cơn lốc
Sáu tuần kể từ tiếng súng nổ giữa Mỹ và Iran, Tổng thống Donald Trump đã chính thức tung ra “quân bài” khó khăn nhất dành cho lực lượng hải quân: phong tỏa toàn diện các nguồn tiền nuôi chiến tranh của Iran. Từ 10h sáng ngày 13-4, Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) bắt đầu bao vây tại eo biển Hormuz – nơi được ví như “yết hầu” của năng lượng thế giới. Mục tiêu của chiến dịch không có gì khác ngoài việc đánh thẳng vào túi tiền của Tehran, hạn chế tối đa hoạt động xuất khẩu dầu mỏ đang nuôi dưỡng bộ máy chiến tranh của nước này.
Không chỉ dừng lại ở việc canh giữ cửa ngõ vùng Vịnh, ông Trump còn yêu cầu lực lượng tàu chiến Mỹ mở rộng phạm vi truy đuổi ra tận các vùng biển quốc tế. Bất kỳ chuyến tàu nào bị nghi ngờ đã trả các khoản phí “bất hợp pháp” cho Iran để được quay lại an toàn trên biển đều sẽ nằm trong tầm ngắm bị chặn bắt. Đây là một động thái cực kỳ mạnh mẽ khẳng định rằng Washington sẽ không để bất kỳ kẻ hở nào lọt qua khe cửa hẹp của lệnh phong toả hải quân hoàn toàn khắc nghiệt này.
Tuy nhiên, để thực thi lệnh phong tỏa này “đúng luật” quốc tế, phía Mỹ đang phải đối mặt với một khối lượng công việc khổng lồ và cực kỳ phức tạp về mặt thủ tục. Theo luật chiến tranh hải quân, họ phải đảm bảo tính công bằng với tàu thuyền mọi quốc gia, không tạo nguy hiểm vào dân thường và tuyệt đối không gây cản trở cho các hoạt động vận tải quốc tế không liên quan. Để làm được điều này, hải quân Mỹ dự kiến sẽ phát triển các đội kiểm soát trực tiếp lên tàu thương mại để điều hướng họ về các góc tạm giữ theo đúng quy trình.
Rà phá thủy lôi tại eo biển Hormuz
Bên bờ việc vây hãm các tàu tàu, nhiệm vụ “xương xẩu” nhất lúc này chính là làm sạch những bãi thủy lôi đang ẩn mình dưới đáy biển sâu. Theo các nguồn tin tình báo, Iran có thể đã rải một số lượng lớn các loại thuỷ lôi hiện đại để ngăn chặn sự xâm nhập của tàu chiến phương Tây. Hai tàu khu trục mang tên lửa dẫn đường USS Michael Murphy và USS Frank E. Petersen đã tiên phong tiến vào eo biển để thăm dò, nhưng đây thực chất chỉ là bước “dạm hỏi” bước đầu trước khi những thiết bị chuyên dụng được tung vào vùng thực địa.
Cái khó của việc nhanh chóng phá vỡ tại vùng biển này nằm ở chỗ các loại thủy lôi của Iran vô cùng tinh vi, có loại thậm chí còn tích hợp bộ đếm để mặc kệ vài con tàu đi qua rồi mới phát nổ bất ngờ. Trong khi đó, năng lực nhanh chóng chuyên biệt của Mỹ lại đang bị bỏ hoang sau khi họ vừa cho liên tục hoạt động 4 tàu quét tốc độ chuyên dụng tại khu vực này vào năm. Để lấp đầy khoảng trống, quân đội Mỹ phải nhờ cậy vào các thiết bị không người lái dưới nước hỗ trợ đắc lực từ hải quân đồng minh như Ả xê út hay UAE.
Giới chuyên gia quân sự nhận định, nếu Iran coi hành động phong tỏa Hormuz là kẻ xâm lược chủ quyền nguy hiểm, một cuộc đụng độ quân sự cục bộ là điều khó tránh khỏi. Tehran vẫn giành chiến thắng trong tay những bài quân sự nguy hiểm như tàu tên lửa cỡ nhỏ, máy bay không người lái và tên lửa hành trình phóng từ bờ biển. Trong bối cảnh khoảng 1/5 lượng dầu khí thế giới vẫn phải đi qua eo biển thu hẹp này mỗi ngày, một sơ sẩy nhỏ trên mặt biển lúc này cũng đủ để tạo nên một cơn địa chấn kinh tế cho toàn cầu.
Theo: Báo Dân trí
