Thịt lợn bệnh vào trường học: Cần siết chặt trách nhiệm truy xuất nguồn gốc đến cùng

Vụ 300 tấn thịt lợn bệnh vào trường học tại Hà Nội là hồi chuông báo động về kẽ hở quản lý thực phẩm học đường và sự an toàn của trẻ em hiện nay.

Hệ lụy từ đường dây đưa thịt lợn bệnh vào trường học

Mới đây, Công an TP Hà Nội đã phát hiện đường dây giết mổ và tiêu thụ 3.600 con lợn mắc dịch tả châu Phi, tương đương 300 tấn thịt bẩn. Trong chuỗi này, Công ty TNHH Thực phẩm Cường Phát được xác định là đầu mối tiêu thụ và phân phối chính ra thị trường. Đáng lo ngại nhất là lượng thịt này đã được cung cấp cho bếp ăn của 26 trường tiểu học và rất nhiều trường mầm non tư thục trên địa bàn Hà Nội cùng các tỉnh lân cận. Đây là vụ việc đặc biệt nghiêm trọng, gây rúng động dư luận về an toàn thực phẩm học đường.

Đại biểu Quốc hội Nguyễn Thị Sửu nhận định hành vi đưa thực phẩm bẩn vào trường học không chỉ vi phạm pháp luật mà còn là một tội ác. Đối tượng sử dụng lại là trẻ em – thế hệ tương lai nên hậu quả về sức khỏe là vô cùng khó lường. Trong khi Nhà nước chi rất nhiều ngân sách để nâng cao thể chất và tầm vóc trẻ em, thì những bữa ăn bẩn này lại âm thầm phá hủy nỗ lực đó. Bà nhấn mạnh đây là việc làm cần phải bị lên án mạnh mẽ và xử lý triệt để.

Nữ đại biểu bày tỏ lo ngại 300 tấn thịt lợn bệnh bị phát hiện có thể mới chỉ là “phần nổi của tảng băng chìm” trong mảng thực phẩm học đường. Từ thực tế này, bà đề nghị cơ quan chức năng cần rà soát kỹ lưỡng toàn bộ nguồn cung thực phẩm vào các trường học từ bậc mầm non đến đại học. Cần sớm tiến hành các cuộc thanh tra diện rộng trên toàn quốc với sự phối hợp chặt chẽ giữa Bộ Giáo dục và Đào tạo cùng Bộ Y tế. Những đối tượng vi phạm cần bị trừng trị nghiêm khắc để tạo tính răn đe.

Xóa bỏ tình trạng hợp lệ trên giấy tờ để bảo vệ trẻ em

Đại biểu Nguyễn Thị Việt Nga chỉ ra sự đứt gãy trong quản lý an toàn thực phẩm theo chuỗi liên thông từ chăn nuôi đến bàn ăn. Hiện nay, mỗi khâu lại do một cơ quan khác nhau quản lý nên tiêu chuẩn và trách nhiệm chưa được liên kết chặt chẽ với nhau. Chỉ cần một mắt xích buông lỏng hoặc bị mua chuộc, toàn bộ hệ thống kiểm soát sẽ lập tức bị vô hiệu hóa. Điều này tạo điều kiện cho thực phẩm bẩn lọt qua các hàng rào kiểm duyệt một cách dễ dàng và công khai.

Bà Nga cũng phản ánh tình trạng thực phẩm “hợp lệ trên giấy tờ nhưng không đúng thực tế” đang diễn ra khá phổ biến. Nhiều cơ sở có đầy đủ hồ sơ kiểm dịch và hợp đồng cung ứng nhưng quy trình kiểm tra thực tế lại mang nặng tính hình thức. Khi giấy tờ trở thành “tấm lá chắn” thay vì công cụ kiểm soát, nguy cơ bị các đối tượng xấu lợi dụng để trục lợi là rất lớn. Do đó, cần có quy định riêng biệt cho bếp ăn học đường như một lĩnh vực đặc thù nhạy cảm.

Để ngăn chặn triệt để, cần siết chặt việc truy xuất nguồn gốc đến tận cùng thông qua hệ thống điện tử minh bạch thay vì chỉ dựa vào văn bản giấy. Mỗi lô thực phẩm đưa vào trường học phải có một “hồ sơ sống” để có thể kiểm chứng ngược bất cứ lúc nào. Trách nhiệm cần được cụ thể hóa đến từng chủ thể như chính quyền địa phương, cơ quan kiểm dịch và nhà trường,. Thậm chí, cần nâng mức chế tài xử lý hình sự đối với hành vi xâm hại sức khỏe trẻ em thông qua thực phẩm bẩn.

Theo: Báo Dân trí