Sau hơn 50 năm kể từ ngày tàu Apollo 17 rời đi, con người mới thực sự chuẩn bị cho cuộc trở lại “nhà hàng xóm” với mục tiêu ở lại lâu dài.
- Ngồi cà phê 10 tiếng: Tranh cãi phụ thu và cái kết quán tạm đóng cửa tại TP.HCM
- Jade Hallyday: Hành trình từ trẻ mồ côi đến nhà thiết kế tại Mỹ
- Xe đầu kéo bốc cháy dữ dội kèm nhiều tiếng nổ trên đường Vành đai 3
Cuộc chạy đua “quyền lực mềm” và giấc ngủ dài hơn 50 năm
Sứ mệnh Apollo thực chất là một “đứa con” đặc trưng của thời kỳ Chiến tranh Lạnh, khi Mỹ coi việc đặt chân lên Mặt Trăng là nhiệm vụ cấp bách để bảo vệ an ninh quốc gia. Sau những “khoảnh khắc Sputnik” khiến cả thế giới ngả mũ trước công nghệ của Liên Xô năm 1957, Mỹ đã biến không gian thành một “chiến trường thay thế” để phô diễn sức mạnh kỹ thuật. Thời điểm đó, việc sở hữu công nghệ vượt trội không chỉ là bài toán quân sự mà còn là thứ “quyền lực mềm” cực kỳ quan trọng để lôi kéo các quốc gia mới giành độc lập về phía mình.
Để giữ vững vị thế “anh cả”, ngân sách dành cho NASA trong thời kỳ hoàng kim của Apollo từng chiếm tới 4,4% tổng ngân sách liên bang, một con số khổng lồ so với mức chưa đầy 0,4% như hiện nay. Tuy nhiên, sau khi Neil Armstrong cắm cờ thành công vào năm 1969, mục tiêu chứng minh vị thế cường quốc coi như đã hoàn thành, khiến động lực chính trị và nguồn lực kinh tế dần cạn kiệt. Chính vì vậy, sau chuyến bay cuối cùng vào năm 1972, nhân loại dường như đã tạm hài lòng với những dấu chân trên lớp bụi xám và bắt đầu “bỏ quên” vệ tinh tự nhiên này.
Bên cạnh đó, sự thay đổi tư duy của các đời lãnh đạo tại Nhà Trắng cũng khiến hành trình chinh phục vũ trụ rẽ hướng. Tổng thống Richard Nixon sau khi nhậm chức đã ưu tiên ngân sách cho dự án tàu con thoi với chi phí “phải chăng” hơn thay vì tiếp tục những chuyến đi tốn kém lên Mặt Trăng. Quyết định này đã khép lại một kỷ nguyên đầy tự hào nhưng cũng chịu nhiều áp lực từ cuộc đối đầu siêu cường, khiến con người không còn đặt chân lên vùng lân cận của Mặt Trăng suốt nhiều thập kỷ qua.
Sứ mệnh Artemis: Trở lại để “cắm rễ” và vươn tới sao Hỏa
Hiện nay, một cuộc đua mới lên Mặt Trăng đang nóng dần lên khi Trung Quốc công bố tham vọng đưa phi hành gia hạ cánh trước năm 2030. Tuy nhiên, các chuyên gia nhận định cuộc cạnh tranh lần này “rất khác” so với trước đây, bởi đối thủ không còn mang tính đe dọa sinh tồn như thời kỳ vũ khí hạt nhân bủa vây. Sứ mệnh Artemis 2 của NASA vừa khởi động được xem là bước đi chiến lược để Mỹ khẳng định lại vị thế của mình trong một bối cảnh quốc tế đầy biến động và nhiều đối thủ mới.
Điểm khác biệt cốt lõi của chương trình Artemis so với Apollo năm xưa nằm ở mục tiêu dài hạn: không chỉ dừng lại ở việc “dạo chơi” hay để lại dấu chân. Mục tiêu hiện tại là thiết lập một căn cứ bền vững gần cực Nam của Mặt Trăng, nơi con người có thể sinh sống và làm việc như một “trạm dừng chân” thường trực. Đây là bước chuẩn bị cực kỳ quan trọng để nhân loại tích lũy kiến thức và công nghệ cho “bước nhảy vọt” khổng lồ tiếp theo hướng tới hành tinh đỏ – sao Hỏa.
Dù NASA vừa phải lùi thời điểm đổ bộ do một số sự cố kỹ thuật, nhưng quyết tâm “không bao giờ từ bỏ Mặt Trăng một lần nữa” vẫn đang được thúc đẩy mạnh mẽ. Cuộc hành trình trở lại lần này không đơn thuần là để tìm kiếm vinh quang nhất thời mà là để “cắm rễ” và khai thác những tiềm năng mới từ vũ trụ bao la. Trong tương lai gần, hình ảnh con người hiện diện thường trực ngoài Trái đất sẽ không còn là chuyện viễn tưởng khi các cường quốc đang dồn lực cho cuộc di cư vào không gian.
TThe: CafeF
