Dù gánh vác trọng trách nhiều năm, hàng loạt giáo viên hợp đồng tại Nghệ An đang rơi vào cảnh “tiến thoái lưỡng nan” vì nợ lương kéo dài, khiến giấc mơ gắn bó với nghề trở nên xa vời.
- Bong bóng AI: 5 tỉ phú công nghệ hàng đầu mất trắng gần 200 tỉ USD
- Đội tuyển Việt Nam thắng Malaysia 3-1 tại vòng loại Asian Cup
- Kiểm soát acid uric hiệu quả nhờ 2 loại thảo dược tự nhiên
Nỗi lòng người trong cuộc khi lương giáo viên hợp đồng bị gián đoạn
Chuyện lương bổng của những “người muôn năm cũ” ở các trường học Nghệ An đang trở nên nóng hơn bao giờ hết khi nhiều người rơi vào cảnh “trắng tay” sau mỗi tháng làm việc. Như tại trường Trung Thành, dù phải chạy đôn chạy đáo giữa hai điểm trường cách nhau 3 cây số nhưng các nhân viên ở đây vẫn chỉ là thân phận hợp đồng huyện cũ. Từ đầu năm 2026 đến nay, khi nguồn kinh phí cũ cạn kiệt, những đồng lương ít ỏi cũng theo đó mà “biến mất” khiến ai nấy đều buồn
Chị Phan Minh Hải, người có thâm niên 15 năm làm “tạp vụ” kiêm đủ thứ việc văn phòng, thư viện, chia sẻ rằng chị chưa bao giờ được mức lương 100%. Với số tiền hơn 4 triệu đồng mỗi tháng, chị đã phải tằn tiện hết mức để nuôi gia đình, nhưng giờ đây ngay cả khoản đó cũng đang bị đe dọa. “Nhiều lúc muốn bỏ nghề cho xong, nhưng rồi lại tiếc bao nhiêu năm gắn bó, cứ hy vọng rồi lại thất vọng khi cái suất biên chế vẫn xa vời vợi”, chị Hải bùi ngùi.

Không khá khẩm hơn, tại vùng biển Cửa Lò, có những giáo viên âm nhạc kiêm tổng phụ trách đội như cô Linh đã 3 tháng nay chưa thấy lương về tài khoản. Dù bụng đói nhưng lên lớp vẫn phải tươi cười, vẫn phải hoàn thành giáo án và các hoạt động phong trào cho học sinh. Cảnh tượng giáo viên phải tạm ứng vài triệu đồng từ quỹ nhà trường để trang trải tiền chợ búa đã trở thành câu chuyện buồn nhưng phổ biến ở nhiều ngôi trường hiện nay.
Chờ đợi một “phép màu” về cơ chế cho đội ngũ hợp đồng
Thống kê cho thấy có hơn 200 con người đang rơi vào cảnh “lơ lửng” như thế trên toàn tỉnh, trong đó nhiều người đã đóng bảo hiểm xã hội gần cả đời người. Có những chị như Bích Thủy, 48 tuổi, một mình nuôi con với mức lương chưa đến 2,5 triệu đồng, nay lại bị chậm trả khiến tiền học thêm của con cũng trở thành gánh nặng. Những lao động nòng cốt này đang đứng trước ngã ba đường: tiếp tục cống hiến không công hay dứt áo ra đi tìm một công việc chân tay khác có thu nhập tốt hơn.
Các hiệu trưởng cũng đang “đau đầu” không kém khi phải cân đối ngân sách nhà trường để tạm ứng lương nhằm giữ chân nhân sự. Thầy Phan Văn Sơn lo lắng rằng nếu cứ “giật gấu vá vai” mãi thì nhà trường sẽ không còn kinh phí để mua sắm thiết bị hay duy trì các hoạt động dạy học thiết yếu khác. Tuy nhiên, việc tự ý chi trả cho các hợp đồng do cấp trên ký trước đây cũng là một rủi ro về mặt pháp lý mà các trường đang phải gánh chịu để bảo vệ đồng nghiệp.

Trước tình cảnh này, ngành giáo dục đã gửi “cứu viện” đến các sở ngành để xin ý kiến về việc tiếp tục cấp kinh phí và bổ sung hàng ngàn chỉ tiêu hợp đồng mới. Đây được xem là chiếc phao cứu sinh để giải quyết dứt điểm tình trạng nợ lương và đảm bảo quyền lợi cho những người đã tận tụy với nghề giáo suốt nhiều thập kỷ. Những người lao động tại Nghệ An vẫn đang từng ngày mong chờ một văn bản chính thức để họ có thể yên tâm trở lại với bục giảng và bàn làm việc.
Theo: Báo Nghệ An
