Dân xóm Hà Nội góp tiền dựng rào “canh” đường tàu

Ám ảnh tai nạn, dân ngõ 82 Ngọc Hồi (Hà Nội) góp tiền dựng rào chắn, thay nhau trông coi lối đi tự mở qua đường sắt để bảo vệ tính mạng xóm làng.

Lối đi tự mở và nỗi ám ảnh những vụ tai nạn đường sắt

Chuyện “vác tù và hàng tổng” này bỗng rôm rả khắp ngõ 82 đường Ngọc Hồi, phường Hoàng Liệt, Hà Nội. Sau Tết, nỗi ám ảnh từ những vụ tàu hỏa “hôn” xe cộ cứ thế tăng lên, khiến bà con trong vùng đứng ngồi không yên khi liên tục chứng kiến cảnh thương tâm. Mới đây nhất, vào ngày 25-2, một chiếc xe tải đã bị tàu hỏa xé toạc ngay tại đường ngang, khiến tài xế tử vong tại chỗ chỉ vì một phút cố tình vượt rào chắn.

Ông Hoàng Hà, một cư dân kỳ cựu sống sát đường ray từ những năm 1980, chỉ biết lắc đầu ngao ngán khi chứng kiến cảnh người đi đường cứ bất chấp mạng sống. Theo ông, dù chuông báo vang liên hồi hay barie đã hạ, không ít người vẫn cố tình lách qua như thể đang thách thức tử thần ngay trước mũi tàu. Chỉ tính riêng từ sau Tết Nguyên đán đến nay, đã có tới 3-4 vụ tai nạn đau lòng xảy ra ngay gần khu vực này khiến ông và hàng xóm không khỏi xót xa.

Chẳng thể ngồi yên nhìn “tử thần” rình rập người dân, ông Hà đã chủ động vận động mọi người trong ngõ cùng góp tiền dựng một chiếc barie chắn ngay lối đi tự mở. Ông cho biết, dọc tuyến đường sắt qua đây có hàng chục cái lối dân sinh tự phát như thế này chỉ trong đoạn đường chưa đầy 2km. Nếu không có biện pháp ngăn chặn kịp thời và ý thức tự giác, những vụ tai nạn thương tâm chắc chắn sẽ còn là nỗi lo thường trực cho cả cộng đồng.

Vừa sửa xe vừa làm “ông gác tàu” không lương

Vậy là từ ngày có rào chắn tự chế, căn nhà nhỏ của ông Hà bỗng trở thành “trạm gác” không lương đầy trách nhiệm của cả xóm. Cứ rảnh rỗi là mấy ông hàng xóm lại tụ tập trước hiên nhà vừa uống trà trò chuyện, vừa thay phiên nhau canh chừng cái lối mở nguy hiểm kia mỗi khi tàu sắp đi qua. Dân trong ngõ vốn đã thuộc lòng lịch tàu chạy nên chẳng ai dám liều mình, mục tiêu chính của các ông là nhắc nhở những người lạ hay có thói quen đi tắt cho nhanh.

Hằng ngày, ông Hà vừa cặm cụi sửa xe cho khách, vừa phải luôn tai luôn mắt trông chừng những bóng người định băng qua đường ray khi đèn tín hiệu đã bật. Cái rào chắn tự chế này được ông tính toán rất kỹ, hạ thấp thanh chắn xuống để ô tô hay xe máy không thể nào “lách” qua được. Thậm chí, nhiều người mải mê nhìn điện thoại khi đi bộ cũng phải giật mình quay đầu khi thấy lối đi quen thuộc đã bị chặn đứng bởi tấm barie đầy tâm huyết này.

Từ khi xóm nhỏ có người trông coi lối đi, bà Nguyễn Thị Thanh Vân cùng nhiều hộ dân khác mới thực sự cảm thấy nhẹ nhõm và bớt lo âu. Trước đây, mỗi lần có bạn bè ở xa đến chơi, bà phải dặn đi dặn lại chuyện quan sát tàu hỏa vì sợ họ không quen địa hình giao cắt nguy hiểm. Giờ đây, tinh thần cộng đồng và sự quyết liệt của ông Hà đã mang lại sự an tâm, giúp cái ngõ nhỏ bình yên hơn giữa những chuyến tàu ngược xuôi.

Theo: Báo Dân trí