Lao động Việt “thắt lòng” đón Tết xa nhà nơi xứ người

Nhiều lao động Việt tại Na Uy và Nhật Bản nén nỗi nhớ quê, miệt mài làm việc xuyên Tết để tích lũy tài chính, mong ngày sớm được đoàn viên cùng gia đình.

Tết xa nhà và những giọt nước mắt nơi xứ lạnh

Giữa cái lạnh âm độ bao trùm hòn đảo nhỏ phía Bắc Na Uy, chị Nguyễn Thị Thùy Trang vẫn miệt mài trong nhà xưởng từ sáng sớm. Công việc của cô gái trẻ quê Quảng Trị là đóng gói nông sản, đôi tay phải giữ nhịp đều đặn để xua đi cảm giác trống trải khi quê nhà đang rộn ràng không khí xuân. Trang thừa nhận thời gian đầu chưa quen thời tiết nên cơ thể rất mệt mỏi, nhưng cô vẫn phải cố gắng thích nghi vì mục tiêu kiếm sống nơi xứ người.

Mỗi khi tiếng chuông điện thoại vang lên từ quê nhà, lòng Trang lại “thắt” lại trước những lời hỏi han của bố mẹ. Nghe bố dặn giữ sức khỏe chứ không cần gửi tiền về nhiều, cô phải quay mặt đi để nén những giọt nước mắt chực trào. Những khoảng lặng giữa hai đầu dây cách nhau nửa vòng trái đất trở nên dài dằng dặc, nơi sự động viên đôi khi chỉ là những lời hứa hẹn sẽ sớm về nhà.

Ở Na Uy, Tết Nguyên đán không phải là ngày nghỉ nên mùng Một với Trang vẫn là một ngày làm việc bình thường như bao ngày khác. Không có mâm cơm tất niên bên người thân, cô cùng nhóm lao động Việt khoảng 20 người tự tạo cho mình một “cái Tết nhỏ” bằng những món ăn quê hương và vài bài hát karaoke. Đến đêm giao thừa, ai nấy đều lặng lẽ trở về căn phòng trọ yên ắng, đối mặt với nỗi cô đơn sau khi tắt màn hình điện thoại.

Tết xa nhà cùng mâm cơm tất niên “chế biến” vội

 Tự tạo cho mình một “cái Tết nhỏ” nơi xứ lạnh. (Ảnh: Chụp màn hình báo Dân trí).

Tại Osaka, Nhật Bản, anh Phạm Văn Hùng cũng đang trải qua cái Tết thứ 8 xa quê với công việc của một điều dưỡng viên. Thay vì được quây quản bên mâm cơm tất niên, anh thường xuyên phải trực đêm và chăm sóc bệnh nhân xuyên suốt những ngày lễ. Hùng chia sẻ rằng dù rất nhớ tiếng cười của gia đình nhưng nụ cười và lời cảm ơn từ các cụ già người Nhật là niềm an ủi lớn giúp anh tiếp tục bám trụ với nghề.

Để vơi bớt nỗi nhớ, anh Hùng cùng nhóm bạn thân làm nhiều nghề khác nhau thường tranh thủ tụ họp trong căn bếp chật hẹp. Họ cùng nhau gói bánh chưng, rán nem và tự chuẩn bị một bữa ăn mang hương vị quê nhà để tìm lại chút không khí xuân. Dù món ăn không được hoàn hảo như mẹ nấu nhưng sự sẻ chia của những người cùng cảnh ngộ giúp họ thấy ấm lòng hơn giữa đất khách quê người.

Giao thừa là thời điểm “nhạy cảm” nhất khi anh gọi video về cho gia đình và thấy mọi người đang quây quần bên nhau. Cảm giác vừa mừng vì người thân khỏe mạnh, vừa tủi thân vì không thể trực tiếp có mặt khiến nam lao động không khỏi chạnh lòng. Với anh, việc nhìn thấy không khí Tết qua màn hình điện thoại vừa là động lực, vừa là nỗi đau đáu về một ngày được thực sự trở về.

Lời hứa đoàn viên sau những ngày bám trụ xứ người

Hiện tại, Trang đang làm việc thời vụ với thu nhập khoảng 50 triệu đồng mỗi tháng và dành dụm phần lớn để gửi về hỗ trợ gia đình. Dù chủ xưởng có ý định cho nghỉ Tết nhưng cô và nhiều anh chị em khác vẫn chọn tiếp tục làm việc để gia tăng tích lũy. Cô gái Quảng Trị hiểu rằng sự đánh đổi này là cần thiết để có được một cuộc sống ổn định hơn cho tương lai của bản thân và cha mẹ.

Công việc điều dưỡng tại Nhật dù nhiều áp lực và phải trực đêm nhưng giúp anh Hùng rèn luyện được sự kiên nhẫn và trách nhiệm. Anh mong muốn trong năm mới bản thân sẽ có thêm nhiều cơ hội phát triển nghề nghiệp và tích lũy được một khoản vốn kha khá. Những vất vả hiện tại được anh coi là bước đệm cần thiết để sớm có ngày được đoàn tụ bình an bên người thân.

Sau những năm tháng “ăn Tết qua màn hình”, mong ước lớn nhất của cả Trang và Hùng là được đón giao thừa thật sự bên mâm cơm gia đình. Họ hiểu rằng thu nhập tốt nơi xứ người không thể thay thế được hơi ấm của sự sum họp và những giây phút bên cha mẹ khi còn khỏe. Bước sang năm mới, lời hứa về một ngày trở về không còn xa chính là món quà ý nghĩa nhất mà những người con xa xứ gửi về quê hương.

Theo: Báo Dân trí