Việc Iran trang bị tên lửa hành trình Abu Mahdi đang buộc giới hoạch định quân sự Mỹ phải đánh giá lại rủi ro đối với các tàu mặt nước hoạt động xa ngoài Vịnh Ba Tư.
- Hậu New START: Nga và Mỹ đồng ý tái khởi động các cuộc thảo luận quân sự nhằm giảm leo thang
- Ukraine bác bỏ yêu cầu Donbass và khẳng định chủ quyền tại Abu Dhabi
- “Thùng rượu lạ” và khoản tiền hối lộ trong Vụ án Tập đoàn
Bước chuyển chiến lược sang năng lực tấn công hàng hải tầm xa
Theo giới phân tích, việc đưa vào trang bị tên lửa Abu Mahdi đại diện cho một sự thay đổi có chủ ý của Iran từ phòng thủ bờ biển cục bộ sang khả năng tấn công tầm xa trên biển. Với tầm hoạt động ước tính vượt quá 1.000km, loại vũ khí này trực tiếp thách thức giả định lâu nay rằng các nhóm tác chiến tàu sân bay Mỹ có thể đứng an toàn ngoài tầm với của các tên lửa bờ biển. Một số nhà quan sát cho rằng sự hiện diện của Abu Mahdi đã đẩy vùng tác chiến tiềm năng ra xa ngoài Vịnh Ba Tư, buộc phía Mỹ phải xem xét lại cách quản lý mức độ răn đe và phòng thủ tại những vùng biển mở vốn từng được coi là tương đối an toàn.
Kỹ thuật bám biển và khả năng đối phó hệ thống Aegis
Về mặt kỹ thuật, tên lửa này được tối ưu để xuyên thủng các hệ thống phòng thủ hải quân hiện đại bằng cách khai thác giới hạn của radar đối phương. Theo giới phân tích, việc tên lửa hạ thấp độ cao để bám biển ở pha cuối giúp nó tận dụng nhiễu nền mặt biển, làm giảm đáng kể cự ly phát hiện của các tàu khu trục trang bị hệ thống Aegis. Một số nhà quan sát nhận định rằng cấu hình đầu tự dẫn kép, kết hợp radar chủ động với kênh điện-quang hoặc hồng ngoại, giúp Abu Mahdi tăng khả năng chống chịu trước các biện pháp tác chiến điện tử như gây nhiễu và mồi bẫy vốn là thế mạnh của Hải quân Mỹ.
Tính linh hoạt trong triển khai và áp lực lên chuỗi hậu cần
Một đặc điểm đáng chú ý khác là khả năng nhắm vào các tàu hậu cần, tàu tiếp dầu và tàu vận tải, vốn là những mắt xích thiết yếu nhưng thường thiếu hệ thống phòng thủ tên lửa mạnh. Theo giới phân tích, việc Iran có thể phóng tên lửa từ các bệ cơ động bố trí sâu trong nội địa kết hợp với mạng lưới chỉ thị mục tiêu từ máy bay không người lái giúp tăng khả năng sống sót của vũ khí trước các đòn đánh phủ đầu. Sự kiện quân đội Mỹ bắn hạ một máy bay không người lái của Iran tiếp cận tàu sân bay USS Abraham Lincoln mới đây cho thấy các rủi ro leo thang vẫn luôn hiện hữu trong khu vực.
Tại cấp độ chiến lược, việc phát triển các loại tên lửa tầm xa này củng cố khả năng của Iran trong việc định hình các động lực quân sự tại biển Ả rập. Câu hỏi về việc liệu các hệ thống phòng thủ hiện tại có thể thích nghi kịp thời với những thay đổi về công nghệ tên lửa hành trình hay không vẫn là một vấn đề đang được giới quân sự quốc tế theo dõi sát sao.
Theo: Báo Dân trí
