Hơn 25 năm truy tìm hung thủ, khoa học lên tiếng khi nhân quả đến lúc gõ cửa

Tiến sĩ pháp y Lý Xương Ngọc kể lại hành trình phá vụ án mạng kéo dài hơn 25 năm tại Mỹ, nơi khoa học và niềm tin nhân quả gặp nhau.

Từ niềm tin gia đình đến triết lý sống của một chuyên gia pháp y

Tiến sĩ Lý Xương Ngọc – chuyên gia pháp y hình sự nổi tiếng – luôn được biết đến là người đặt khoa học thực nghiệm lên hàng đầu trong điều tra tội phạm. Tuy nhiên, ít ai biết rằng đằng sau tư duy logic, chuẩn xác ấy là một niềm tin bền bỉ vào luật nhân quả. Ông từng chia sẻ, mẹ mình là một Phật tử thuần thành, thường nhắc ông rằng “lưới trời lồng lộng, thiện ác có báo, chỉ là thời điểm chưa đến”.

Lớn lên trong môi trường tôn trọng khoa học nhưng không phủ nhận giá trị tinh thần, Tiến sĩ Lý sớm hình thành quan điểm: khoa học và đức tin không đối nghịch, mà có thể song hành. Với ông, việc điều tra tội phạm không chỉ nhằm tìm ra thủ phạm, mà còn là cách trả lại công bằng cho người đã khuất.

Chính triết lý ấy khiến ông luôn kiên trì với những vụ án tưởng như đã rơi vào quên lãng. Ông tin rằng, nếu tội ác đã xảy ra, dấu vết của nó sẽ còn tồn tại đâu đó, chờ được phát hiện. “Con người có thể trốn tránh pháp luật, nhưng không thể trốn tránh nhân quả”, ông từng nói.

Vụ án mạng năm 1973 và hành trình tìm công lý kéo dài hàng thập kỷ

Trưa 16/7/1973, một vụ án mạng chấn động xảy ra tại trung tâm mua sắm ở New Haven, bang Connecticut (Mỹ). Một cô gái trẻ bị đâm thẳng vào tim và tử vong tại chỗ. Hiện trường gần như không để lại manh mối rõ ràng, khiến cuộc điều tra sớm rơi vào bế tắc.

Tiến sĩ Lý Xương Ngọc. (Ảnh: Vạn Điều Hay).

Cha của nạn nhân, sau cú sốc mất con, đã bán gara sửa xe – tài sản duy nhất của gia đình – để theo đuổi hành trình tìm công lý. Ông đăng thông tin vụ án trên báo ngày này qua ngày khác, kèm theo dòng chữ đếm ngược số ngày con gái bị sát hại. Từ cả trang báo, quảng cáo dần thu hẹp chỉ còn một ô nhỏ, nhưng niềm hy vọng của người cha thì chưa bao giờ tắt.

Suốt hơn 20 năm, nhiều nghi phạm lần lượt bị bắt rồi thả do thiếu bằng chứng. Khi khoa học giám định tại Mỹ bắt đầu phát triển mạnh từ cuối thập niên 1970, vụ án được mở lại, nhưng vẫn không có đột phá. Trong tuyệt vọng, người cha tìm đến Tiến sĩ Lý Xương Ngọc, quỳ gối và nói: “Ông là hy vọng cuối cùng của tôi”.

Dấu vân tay, ADN và sự trở lại của công lý

Tiến sĩ Lý cùng cộng sự rà soát toàn bộ hồ sơ cũ. Một hộp khăn giấy có vết máu và chiếc khăn tay nam bị bỏ lại tại hiện trường trở thành manh mối quan trọng. Do phương pháp giám định lỗi thời, các phòng thí nghiệm trước đó không phát hiện được dấu vân tay.

Bằng kỹ thuật hóa chất mới, nhóm của ông tìm ra một phần dấu vân tay và mang theo khắp nơi để đối chiếu – từ Anh, Canada đến Đức – dù biết đó là “mò kim đáy bể”. Song song, mẫu ADN trên khăn tay tiếp tục được phân tích, dù vật chứng đã bị cắt xẻ nhiều lần.

Bước ngoặt đến vào năm 1994, khi một người đàn ông bị bắt vì hành hung vợ sắp cưới. Dấu vân tay của hắn được đưa vào cơ sở dữ liệu quốc gia. Ba năm sau, hệ thống xác nhận sự trùng khớp với dấu vân tay hung thủ năm xưa. Nhóm máu và ADN cũng hoàn toàn tương đồng.

Kẻ sát nhân bị bắt năm 1999 và lĩnh án năm 2002. Đáng tiếc, người cha qua đời vì ung thư trước đó 7 tháng. Với Tiến sĩ Lý, vụ án là minh chứng rõ ràng nhất cho niềm tin của ông: công lý có thể đến muộn, nhưng sẽ không vắng mặt.

Theo: Vạn Điều Hay