Dù mức phạt hành vi vượt rào chắn đường sắt tăng cao, nhiều người vẫn chấp nhận “đùa giỡn” với tính mạng chỉ để tiết kiệm vài phút chờ tàu đi qua.
- Thực phẩm bẩn: Cần mạnh tay trừng trị tội phạm hủy hoại giống nòi
- Hà Nội truy tố vụ lừa đầu tư đa cấp Bankland chiếm đoạt gần 500 tỷ đồng
- 77 tàu vận chuyển hơn 512.000 tấn gạo sang Philippines và Malaysia
Vượt rào chắn đường sắt và những lý lẽ “tận cùng” của hương vàng
Một đứa trẻ ngây thơ hỏi mẹ rằng “họ không sợ bị tàu đập à” khi thấy người lớn len qua rào chắn lúc tín hiệu đã bật. Câu hỏi này giống như một cái tát vào ý thức của không ít người đang sống bình thường chỉ vì muốn nhanh hơn một nhịp tàu. Sự vô tư của trẻ thơ đối lập hoàn toàn với những hành vi đầy rủi ro mà nhiều người lớn vẫn thực hiện mỗi ngày trên cung đường sắt.
Chỉ trong những ngày đầu tháng 4, một phụ nữ tại Đà Nẵng đã bị “bay” mất 5 triệu đồng và tước bằng lái vì cố tình lái xe băng qua đường tàu khi đèn báo hiệu. Tại Khánh Hòa, một người khác còn liều mạng lao thẳng vào thanh sắt khi tử thần đang tiến sát ngay trước mắt. Thậm chí, có nhân viên gác chắn bị đánh đến mức nhập viện chỉ vì cố gắng ngăn cản những chuyến xe “đi vào chỗ chết” này.
Nhiều người vẫn giữ thói quen “tranh cướp” thời gian bất chấp nguy hiểm ,vì tin rằng mình sẽ “đủ”. Tâm lý này thường thấy nhiều người xung quanh cùng vi phạm mà không gặp hậu quả tức thì nên sinh ý nghĩ đó là chuyện bình thường. Một khi chờ đợi trước barie bị coi là “lãng phí thời gian”, người ta sẵn sàng bỏ qua mọi quy tắc an toàn sang một bên.
Khi chế tài chưa đủ sức “nặng” để dạy những kẻ liều mạng
Mặc dù quy định mới đã nâng cao khả năng xử phạt hành vi vi phạm lên tới 25 triệu đồng, nhưng thực tế cho thấy tiền bạc chưa hản đã chuyển đổi thói quen khó bỏ. Người tham gia giao thông thường hành động theo bản năng , mà ít khi dừng lại tính toán thiệt hại hơn về mặt pháp lý trước khi quyết định “vượt rào”. Khi ý thức thực thi quy tắc giao thông chưa tự giác, những con số triệu đồng trong văn bản là như chưa đủ mức độ răn đe để thay đổi hành vi thực tế.
Đường sắt có đặc thù là tàu hỏa không bao giờ có thể phanh gấp ,hay đánh lái để tránh như các phương tiện đường bộ thông thường. Hiện nay, cả nước vẫn tồn tại hơn 2.800 đường đi tự mở do người dân tự phát, tạo thành những “miệng hố” rủi ro cực lớn khó kiểm soát hết. Những điểm giao cắt thiếu cảnh báo, hoặc rào chắn tự động, tạo nguy cơ tai nạn luôn hiện hữu với những ai thiếu tự giác.
Để hạn chế tình trạng này, việc gắn máy ảnh để “phạt nguội” sẽ giúp người dân từ bỏ tâm lý xem thường pháp luật . Bên cạnh đó, các giải pháp như xây hầm chui hay ứng dụng công nghệ báo tin tàu đến sớm sẽ giúp giảm thiểu rủi ro. Quan trọng hơn, là cần có cơ chế bảo vệ và hỗ trợ xứng đáng cho các nhân viên gác chắn – những người đang ở “tuyến đầu” để giữ yên bình cho mỗi chuyến tàu.
Theo: Báo Dân trí
