Chiếc kim may và nỗi vắng của người đàn ông 106 tuổi ở Nghệ An

Nghệ An – Cụ Cao Văn Cúc (làng Bui, xã Nghĩa Mai, Nghệ An), 106 tuổi, vẫn tự xâu kim may vá quần áo mà không nhờ ai, nhưng điều cụ buồn hơn cả sức già là không còn một người bạn cùng thời để trò chuyện.

Sinh năm 1920, cụ Cúc bước sang tuổi 106 trong trạng thái minh mẫn, tự đi lại và tự lo bản thân. Em trai cụ năm nay cũng 103 tuổi, và câu chuyện hai anh em già nhất làng Bui nhắc người ta nghĩ đến những gì còn lại khi năm tháng lấy dần đi những điều quen thuộc.

Hồi tròn 100 tuổi, cụ vẫn dắt trâu đi bừa, đắp bờ ruộng và cuốc cỏ vườn keo mỗi ngày. Những công việc đó với cụ là thói quen, không phải gánh nặng.

Hai năm trước, một trận ốm làm sức cụ yếu đi. Con cháu giữ cụ ở nhà, không để cụ ra đồng nữa.

Chị Nguyễn Thị Hoài Ân, cháu ngoại của cụ, kể lại: “Ông 106 tuổi, em trai 103 tuổi. Hồi 100 tuổi, ông vẫn dắt trâu đi bừa, đắp bờ ruộng, cuốc cỏ vườn keo. Hai năm trở lại đây, qua một trận ốm, ông yếu hơn nên con cháu không cho ông làm việc nữa.”

Chiếc kim và cuộn chỉ vẫn ở đó trên bàn, và cụ vẫn dùng chúng. Tự may vá quần áo, tự lo những việc nhỏ trong nhà — đó là cách cụ giữ lại phần nào điều mình vẫn có thể làm được.

Với đám con cháu, cụ không ngại càu nhàu một cách vui vẻ về cái sự sống thọ của mình, vẫn còn giọng hài hước từ thời trai trẻ. Nhưng những người bạn đồng trang lứa với cụ đã ra đi hết rồi, lần lượt từng người, để cụ ở lại trong một ngôi làng đầy hơi ấm con cháu mà không còn ai để ngồi hỏi thăm một câu chuyện cũ.

Nguyễn Hiền (tổng hợp)