Giữa ngõ nhỏ ở Quảng Trị, bà Luân nhặt ve chai mỗi ngày để chắt chiu từng đồng thuốc thang cho chồng và duy trì sự sống cho con trai chạy thận.
- “Trắng tay” vì hơn 90 tấn cá bớp chết ở Lý Sơn do vi khuẩn
- Trộm cắp tại bãi biển Nha Trang bắt nhóm chuyên nghiệp nhắm vào khách du lịch
- Lịch thi lớp 10 năm 2026 của 34 tỉnh thành: Ninh Bình và Đà Nẵng tổ chức sớm nhất vào tháng 5
Bà Luân nhặt ve chai và đôi vai gầy gánh cả gia đình bạo bệnh
Chiều muộn tại thôn Bắc Ngũ, xã Ninh Châu (Quảng Trị), trong căn nhà cấp 4 cũ kỹ, bà Trần Thị Luân vẫn lặng lẽ phân loại đống vỏ lon, chai nhựa vừa nhặt được. Đôi bàn tay chai sạn của người phụ nữ gần 60 tuổi này hiện là điểm tựa duy nhất của cả gia đình vốn đang rơi vào cảnh “kiệt quệ” vì bệnh tật. Từ sáng sớm đến tối mịt, bà rong ruổi trên chiếc xe đạp cũ khắp các ngõ ngách, nhặt nhạnh từng món phế liệu để “đổi” lấy sự sống mong manh cho những người thân yêu nhất của mình.
Hoàn cảnh gia đình bà Luân thật sự lâm vào thế “ngặt nghèo” khi cả chồng và con đều lần lượt đổ bệnh nặng. Chồng bà, ông Nguyễn Văn Thỉ, bị bệnh gan hành hạ khiến sức khỏe suy kiệt, hiện chỉ có thể nằm một chỗ và không còn khả năng lao động. Trong khi đó, con trai cả là anh Nguyễn Văn Tiệp đã phải chung sống với máy lọc máu suốt 13 năm qua do phát hiện suy thận giai đoạn cuối từ năm 2013. Nhìn cánh tay con chằng chịt u cục và chi chít vết kim tiêm do lọc máu lâu ngày, lòng người mẹ nghèo lại thắt lại vì xót xa.
Thu nhập từ nghề ve chai vốn rất bấp bênh, ngày nhiều được hơn trăm ngàn, có khi chỉ được vỏn vẹn vài chục ngàn đồng. Số tiền ít ỏi đó phải chia năm xẻ bảy cho đủ thứ phí tổn: tiền thuốc cho chồng, chi phí lọc máu định kỳ cho con và cả bữa cơm đạm bạc hằng ngày. Bà Luân tâm sự, dù nhiều lúc cảm thấy kiệt sức sau những chuyến xe chở phế liệu nặng trĩu, bà vẫn phải cố gượng dậy vì biết mình là hy vọng cuối cùng để gia đình tồn tại.

Giấc mơ dang dở và lời khẩn cầu từ xóm nhỏ Ninh Châu
Ngồi dựa vào vách tường với làn da xanh tái, anh Tiệp nghẹn ngào chia sẻ rằng sự sống của anh suốt hơn một thập kỷ qua đều được “níu” lại nhờ vào những bao phế liệu của mẹ. Ở tuổi 31, đáng lẽ anh đã có thể đi làm phụ giúp cha mẹ hoặc lập gia đình riêng, nhưng bệnh tật đã biến anh thành người “bất lực” trước sự lam lũ của đấng sinh thành. Ước mơ về một ca ghép thận để có cơ hội sống khỏe mạnh vẫn mãi chỉ dừng lại trong suy nghĩ bởi chi phí thực hiện quá lớn, vượt xa tầm với của gia đình.
Gia đình bà Luân còn có một người con trai út là Nguyễn Văn Phong, nhưng anh cũng bị di chứng sau tai nạn khiến sức khỏe yếu, đến nay vẫn chưa có việc làm ổn định. Người con gái lớn tuy đã lập gia đình nhưng cuộc sống riêng cũng gặp nhiều khó khăn nên không thể giúp đỡ được nhiều cho cha mẹ. Mọi áp lực kinh tế và công việc chăm sóc người bệnh cứ thế dồn hết lên đôi vai gầy gò của bà Luân. Những lúc thiếu trước hụt sau, người phụ nữ này lại phải chạy vạy, vay mượn hàng xóm để có tiền cho con đi viện.
Ông Trần Văn Lai, Phó Chủ tịch UBND xã Ninh Châu, xác nhận gia đình bà Luân thuộc diện đặc biệt khó khăn và luôn nhận được sự quan tâm từ chính quyền địa phương. Tuy nhiên, do chi phí điều trị bệnh dài ngày là quá lớn nên một mình bà Luân khó lòng gồng gánh nổi trong thời gian dài. Đại diện địa phương bày tỏ mong muốn các nhà hảo tâm sẽ cùng chung tay giúp đỡ để gia đình bớt đi phần nào cực khổ và giúp anh Tiệp có thêm cơ hội duy trì sự sống.
Theo: Báo Dân trí
