Chuyện ông “Hiệu trưởng” lội ngược dòng bảo vệ mạng sống cho hàng ngàn học sinh

Năm 2008, thầy Diệp Chí Bình đã giúp 2.300 học sinh trường Tang Tảo thoát chết thần kỳ nhờ kiên trì gia cố trường lớp và dạy kỹ năng sơ tán thoát hiểm.

Hiệu trưởng và cuộc chiến gia cố những cột trụ “xác giấy”

Khi thầy Diệp Chí Bình về nhận chức năm 1995, ông bàng hoàng trước thực trạng rệu rã của ngôi trường này. Dãy nhà học xây từ những năm tám mươi thực chất chỉ là những khối hộp rỗng chứa đựng hiểm họa với hệ thống lan can rung lắc như tờ giấy mỗi khi học sinh chạy qua. Thậm chí, khi kiểm tra, người ta phát hiện sàn nhà thay vì đổ bê tông đặc lại bị lấp đầy bởi bao giấy xi măng cũ kỹ nhằm tiết kiệm chi phí xây dựng ban đầu.

Dù kinh phí nhà trường vô cùng eo hẹp, vị hiệu trưởng này không hề bỏ cuộc mà kiên trì gõ cửa khắp nơi xin hỗ trợ tài chính cho việc tu sửa. Không chỉ dừng lại ở việc xin vốn, ông còn tự tay đo đạc từng đoạn và trực tiếp giám sát thợ đổ thêm lớp bê tông dày cho hai mươi hai cột trụ chịu lực của tòa nhà. Ông muốn biến những cột trụ yếu ớt ấy thành những lá chắn thực thụ, đủ khả năng bảo vệ học trò trước những bất trắc thiên tai.

Triết lý giáo dục của ông rất đơn giản nhưng nặng trĩu suy tư khi khẳng định bản chất giáo dục chính là tình yêu thương và trách nhiệm đối với con người. Ông luôn tự nhắc nhở bản thân rằng nếu để học sinh gặp nạn vì sự thiếu chắc chắn của mái trường, ông sẽ chẳng bao giờ đối diện nổi với lương tâm mình. Chính sự tận tâm và quyết liệt trong những ngày đầu ấy đã đặt nền móng vững chắc cho sự an toàn của hàng ngàn sinh mạng về sau này.

Diễn tập thoát hiểm: Từ “môn học kỳ lạ” đến tấm vé sinh tồn. (Ảnh: Chụp màn hình báo CafeF).

Bài học thoát hiểm bị chê tào lao đã hồi sinh hàng ngàn mạng người

Bên cạnh việc gia cố tường gạch, thầy Diệp hiểu rõ sự hoảng loạn mới chính là kẻ sát nhân đáng sợ nhất trong mọi tình huống khẩn cấp. Từ năm 2005, ông đưa ra quy định yêu cầu toàn trường phải thực hiện diễn tập sơ tán định kỳ hai lần mỗi năm vào những khung giờ bất ngờ nhất. Ban đầu, có rất nhiều ý kiến chê trách cho rằng ông làm việc tào lao, thay vì tập trung ôn tập kiến thức lại bắt học trò chạy nhảy làm lãng phí thời gian học tập.

Ông đã dành nhiều thời gian để phân tích từng lộ trình thoát hiểm nhằm tránh tình trạng ùn tắc hay gây ra cảnh giẫm đạp lên nhau tại khu vực cầu thang hẹp. Theo đó, học sinh tầng dưới phải chạy thật nhanh để giải tỏa đường đi, trong khi các tầng phía trên di chuyển chậm lại một nhịp dưới sự điều phối của giáo viên. Các thầy cô luôn túc trực ở các góc cầu thang, vừa hô nhanh lên vừa nhắc chậm lại để duy trì trật tự và tốc độ di chuyển an toàn.

Vào ngày định mệnh năm 2008, khi mặt đất rung chuyển dữ dội, chính những phản xạ tự nhiên từ các buổi diễn tập đã giúp hai ngàn ba trăm con người thoát hiểm chỉ trong chín mươi sáu giây. Trong khi trận đại địa chấn cướp đi sinh mạng của gần bảy mươi ngàn người, trường Tang Tảo không ghi nhận bất kỳ một trường hợp thương vong nào. Dù thầy đã ra đi vào năm 2011, nhưng bài học về sự chuẩn bị của thầy vẫn mãi là phao cứu sinh vững chắc.

Theo: CafeF