Chuyện lạ Paris: “Tạt ngang” một đêm, ở luôn 67 năm đến lúc… trả phòng vĩnh viễn

Thay vì mua nhà, một nhân viên bán hàng đã chọn khách sạn sang trọng bậc nhất Paris làm nơi trú ngụ suốt gần 7 thập kỷ, chi trả hơn 65 tỉ đồng để được phục vụ “tới tận răng”.

Năm 1957, Jean Le Bon đặt chân đến Paris với tư cách một nhân viên bán hàng lưu động. Khi đó, ông chỉ định “ghé lưng” vài ngày tại Grand Hôtel de Paris để chờ xong việc rồi đi tiếp. Thế nhưng, cái duyên với căn phòng nhìn ra Nhà hát Opera lộng lẫy đã giữ chân ông lại, biến nơi lưu trú tạm thời thành mái nhà vĩnh viễn suốt 67 năm trời.

“Căn hộ” 5 sao giá 65 tỉ đồng và 67 năm không lo… hỏng ống nước

Đến khi ông thực hiện thủ tục “trả phòng” vĩnh viễn vào năm 2024, tổng hóa đơn cho kỳ lưu trú kỷ lục này ước tính đã vượt con số 2,5 triệu USD (khoảng 65 tỉ đồng). Tính chi li, mỗi ngày ông chi hơn 100 USD (khoảng 2,6 triệu đồng) – một mức giá được cho là khá “hời” đối với mặt bằng khách sạn hạng sang ngay giữa lòng thủ đô nước Pháp. Có lẽ sự gắn bó bền bỉ qua hơn nửa thế kỷ đã giúp ông nhận được những ưu đãi riêng từ phía khách sạn.

Lý giải về việc chọn khách sạn làm “nhà”, Jean Le Bon tìm thấy sự ổn định trong chính nhịp sống của những người ưa dịch chuyển. Ở đây, ông không bao giờ phải đau đầu vì chuyện hỏng ống nước, lo việc vặt cuối tuần hay đối mặt với những người chủ nhà khó tính. Mỗi sáng của ông bắt đầu bằng tiếng gõ cửa nhẹ nhàng của nhân viên dọn phòng, mùi vải mới giặt thơm tho và một tách cà phê đúng ý bởi nhân viên đã thuộc nằm lòng thói quen của vị khách già.

Chứng nhân lịch sử qua khung cửa sổ đối diện Nhà hát Opera

Grand Hôtel de Paris hiện hoạt động dưới tên InterContinental Paris Le Grand. (Ảnh: Chụp màn hình báo Dân trí).

Trong suốt 67 năm lưu trú, Jean Le Bon không chỉ là một người khách mà còn là chứng nhân sống cho những thăng trầm của Paris. Từ khung cửa sổ phòng mình, ông đã lặng lẽ quan sát thế giới thay đổi: từ phong trào sinh viên năm 1968, khoảnh khắc Bức tường Berlin sụp đổ, cho đến thời khắc chuyển giao thiên niên kỷ và cả cơn đại dịch toàn cầu mới đây. Khi ông mới chuyển đến vào năm 1957, khách sạn này đã có tuổi đời 95 năm, từng là bệnh viện quân sự trong Thế chiến thứ nhất và là điểm dừng chân của những tên tuổi lẫy lừng như Victor Hugo hay Émile Zola.

Dù trường hợp của Jean Le Bon là một kỷ lục hiếm thấy, nhưng xu hướng chọn khách sạn làm “nhà” dài hạn không phải là chuyện độc nhất vô nhị. Tại Anh, cũng từng có đôi vợ chồng sống trong khách sạn suốt từ năm 1985 thay vì mua căn hộ riêng. Đây dần trở thành lựa chọn của những người muốn tận hưởng dịch vụ trọn gói và sự riêng tư tuyệt đối mà không muốn vướng bận chuyện bảo trì nhà cửa. Câu chuyện về người đàn ông “ngủ quên” 67 năm tại khách sạn 5 sao giờ đây đã trở thành một phần ký ức đặc biệt, được lưu truyền tại InterContinental Paris Le Grand ngày nay.

Theo: Báo Dân trí