Sau ngày mùng 1 dành cho gia đình, nhiều người chọn mùng 2 Tết để xuất hành, nhưng thay vì chỉ chọn hướng tốt, việc giữ “tâm lành” mới là khởi đầu trọn vẹn nhất.
- Người dân nô nức đi lễ đầu xuân cầu may mắn
- Bí quyết “4 đủ”: cho làn da không còn là nỗi lo trong những ngày du xuân
- Kiêng kỵ đầu năm: Nhu cầu tâm linh và triết lý sống của người Việt
Coi ngày chọn hướng cho “xuôi chèo mát mái”
Sau khi đã “vui vầy” bên nội ngoại vào mùng 1, mùng 2 Tết chính là lúc nhiều người bắt đầu nhộn nhịp ra đường để đi chúc Tết thầy cô, bạn bè hay thực hiện những chuyến du xuân đầu năm. Trong tâm thức người Việt, bước chân ra khỏi nhà ngày đầu năm không đơn giản là đi lại, mà là một khởi đầu mang tính tượng trưng cho cả năm dài phía trước. Bởi vậy, chuyện “cân não” xem lịch để chọn hướng nào tốt, giờ nào đẹp hợp với tuổi của gia chủ vẫn được nhiều gia đình coi trọng nhằm cầu mong mọi sự hanh thông.
Ông bà ta xưa nay vẫn quan niệm ngày đầu năm là thời điểm “khai hỏa” cho mọi sự, nên việc chọn hướng đi hay giờ giấc mang ý nghĩa cầu mong một năm mới thuận lợi, không gặp trắc trở. Nhiều người tin rằng chỉ cần đi đúng hướng tài thần hay hỷ thần là có thể “rinh” may mắn về nhà ngay từ những bước chân đầu tiên. Tuy nhiên, trong nhịp sống hiện đại, chuyện xem ngày giờ đôi khi bị đẩy lên quá mức khiến niềm vui du xuân bỗng hóa thành nỗi lo âu vì sợ “phạm cữ” hay chọn nhầm hướng xấu làm mất đi cái không khí vui tươi của ngày Tết.
Kiêng “tâm xấu” quan trọng hơn kiêng hướng xấu
Dân gian thường rỉ tai nhau đủ thứ chuyện “cữ kiêng” như tránh cãi vã, hạn chế làm rơi vỡ đồ đạc hay kiêng mặc đồ toàn màu đen trắng vì sợ kém may mắn. Thậm chí, chuyện quét nhà mạnh tay hay để đổ nước cũng khiến nhiều người “giật mình” lo lắng vì sợ tài lộc trôi mất tiêu ngay đầu năm. Những tập tục này phần lớn xuất phát từ tâm lý muốn giữ cái sự “đầu xuôi đuôi lọt” để mong cầu sự thịnh vượng. Thế nhưng, điều quan trọng nhất không nằm ở phương hướng địa lý mà lại nằm chính ở “phương hướng” của lòng người khi bước ra khỏi ngõ.
Coi bộ nếu bước ra khỏi nhà với cái lòng còn “sân si”, bực bội hay sẵn sàng tranh cãi vì những chuyện nhỏ nhặt thì dù giờ đẹp mấy, chuyến đi cũng chẳng thể nào trọn vẹn. Việc kiêng kỵ những thói xấu như tham lam, nóng giận hay hơn thua nơi đông đúc mới thực sự là cách đem lại phước lành và sự an yên. Thay vì mải mê chen lấn khi đi lễ chùa hay “vội vàng” du xuân, một chút nhường nhịn và văn minh sẽ giúp khởi đầu năm mới thêm phần ý nghĩa. Cái “tâm lành” mới là tấm thẻ bài bảo hộ linh nghiệm nhất cho mọi hành trình của mỗi người.
Gói ghém tử tế vào mỗi bước chân du xuân
Với những ai chọn đi chùa chiền vào mùng 2, việc giữ chánh niệm và bước chân nhẹ nhàng thay vì đốt quá nhiều vàng mã hay xả rác chính là cách tốt nhất để soi lại tâm mình. Đừng biến nơi thanh tịnh thành chốn ồn ào “bon chen” chỉ để xin xỏ những điều mong muốn cá nhân mà quên đi sự bình thản. Ngay cả khi đi thăm hỏi thầy cô, bạn bè, điều nên tránh chính là sự xã giao hời hợt hay những lời chúc khuôn mẫu. Một câu chuyện tử tế, một sự tri ân chân thành đối với những người đã đồng hành cùng mình trong năm cũ sẽ khiến ngày Tết thêm phần ấm áp.
Thực tế, trong đời sống hiện đại, giới trẻ ngày nay đã bắt đầu “thoáng” hơn, không còn quá nặng nề chuyện ngày giờ mà chú trọng vào việc tạo ra những “khởi đầu đẹp” bằng thái độ tích cực. Mỗi buổi sáng thức dậy thực chất đều là một lần xuất hành, và nếu ta giữ được nụ cười cùng tâm thế vui vẻ thì ngày nào cũng có thể là ngày lành. Mùng 2 Tết là ngày của kết nối và tri ân, khi lòng rộng mở thì tự khắc mọi sự sẽ hóa nhẹ nhàng. Giữ được sự tử tế và lời nói hòa nhã chính là món quà quý giá nhất mà ta dành tặng cho chính mình và mọi người xung quanh.
Theo: Báo Tuổi trẻ
