Nửa năm ròng, người bác thay cha mẹ chăm cháu ung thư não

Suốt nửa năm nay, chị Nguyễn Thanh Nhung, 41 tuổi, ở Phú Thọ, gửi bốn con cho ông bà nội, cùng chồng thay nhau xuống Hà Nội chăm cháu trai 13 tuổi mắc u não, khi mẹ ruột của cháu không đủ khả năng tự chăm sóc con vì di chứng chất độc da cam.

Cháu Trung Hiếu là con chị Nguyễn Thị Thịnh, em dâu chị Nhung. Chị Thịnh bị ảnh hưởng di chứng chất độc da cam từ cha, điếc một bên tai, chân có tật và nhận thức như trẻ em, không thể tự chăm sóc con. Chị cùng bé Hiếu sống với ông bà ngoại, còn việc nuôi dưỡng phần lớn do anh trai Nguyễn Mạnh Cường và chị dâu Thanh Nhung đảm nhận từ nhỏ.

Giữa tháng 1, mắt Hiếu bắt đầu mờ, em thường bị ngã khi đang đi. Bác sĩ Bệnh viện Nhi tỉnh Phú Thọ phát hiện khối u trong não, chuyển em xuống Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức ở Hà Nội. Hiếu được phẫu thuật dẫn lưu dịch não tủy, nhưng khoảng hai giờ sau ca mổ, em bất ngờ co giật rồi bất tỉnh. Kết quả chụp cho thấy vết mổ chảy máu, dịch não vẫn còn nhiều, buộc em phải trở lại phòng mổ lần hai để cầm máu và xử lý dịch.

Mười ba ngày sau ca mổ thứ hai, Hiếu nằm ở phòng hồi sức cấp cứu, tình trạng chuyển nguy kịch, cơ hội sống chỉ còn 50%. Vợ chồng chị Nhung chờ bên ngoài, không thể làm gì ngoài cầu nguyện. “Vợ chồng tôi khi ấy rối bời, suy sụp”, chị nói. Chị Thịnh cũng có mặt tại bệnh viện, nhưng do hạn chế nhận thức, không thể tự làm thủ tục hay trao đổi với bác sĩ về việc điều trị cho con, nên vợ chồng chị Nhung đứng ra giải quyết mọi việc, trong khi bốn con của họ ở Phú Thọ được gửi cho ông bà nội chăm sóc.

Sau khi vượt qua giai đoạn nguy hiểm, Hiếu được chuyển sang Bệnh viện K cơ sở Tân Triều hóa trị, trải qua bốn đợt truyền hóa chất. Sau mỗi đợt, em được về Phú Thọ khoảng 10 ngày, rồi một tuần sau lại phải xét nghiệm máu. Nếu lượng hồng cầu, bạch cầu hoặc tiểu cầu giảm, chị Nhung lại đưa cháu xuống Hà Nội tiêm thuốc kích thích tạo máu. Những lần tiêm ngoại trú ấy buộc hai bác cháu phải thuê phòng, tự lo ăn uống trong những ngày ở thành phố. Vợ chồng chị thay nhau chăm Hiếu, xin công ty bố trí cho mỗi người làm tối thiểu 15 ngày một tháng để vẫn được đóng bảo hiểm xã hội.

Thu nhập của hai vợ chồng vì thế giảm xuống chưa bằng một nửa trước đây, trong khi tiền xe, phòng trọ và ăn uống tiếp tục cộng vào viện phí. Gia đình chủ yếu vay mượn để trang trải, và em gái ông ngoại Hiếu đang sống tại TP HCM cùng một số người thân cũng gửi tiền hỗ trợ thêm.

Giữa lúc người lớn xoay xở với chi phí điều trị, cậu bé dần hiểu ra tình trạng của mình, trở nên ít nói, hay trầm ngâm. “Con biết bệnh của con rồi, bệnh của con không chữa được đâu”, em từng nói với ông bà. Sau lần đó, chị Nhung đưa cháu làm quen với các bệnh nhi cùng tuổi, chỉ cho em thấy những bạn đã điều trị xong và được xuất viện. Dần dần, Hiếu bắt đầu hỏi ngày được về nhà, đi học lại.

“Vợ chồng tôi coi Hiếu như con trai. Chỉ cần cháu còn cơ hội điều trị, chúng tôi vẫn tiếp tục cố gắng”, chị Nhung nói.

Phan Sơn (tổng hợp)