Lời đe dọa từ ông Trump khiến các quốc gia vùng Vịnh đứng ngồi không yên trước nguy cơ các nhà máy khử muối trở thành bia đỡ đạn cho những đòn trả đũa.
- Lãnh 11 năm tù vì đâm trọng thương vợ cũ sau tranh chấp đất đai
- Can thiệp mạch vành: Giải pháp mới cho bệnh nhân suy thận nặng
- Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ thăm Trung Đông bí mật và xác nhận đánh chặn 2 tên lửa
Nhà máy khử muối: Nguồn sống mỏng manh giữa vòng vây lửa
Câu chuyện bắt đầu từ ngày 31/3 khi ông Donald Trump tuyên bố có thể “xóa sổ” các nhà máy khử muối của Iran, một động thái được cho là cực kỳ nguy hiểm. Giới quan sát nhận định rằng lời đe dọa này chẳng khác nào “chọc vào tổ kiến lửa” khi Iran vốn có truyền thống đáp trả quyết liệt. Tehran đã lên tiếng cảnh báo các quốc gia láng giềng ủng hộ Mỹ rằng họ có thể sẽ là mục tiêu tiếp theo.
Các nước vùng Vịnh bấy lâu nay vẫn được biết đến là những “đại gia” dầu mỏ nhưng lại luôn trong tình trạng “khát” nước ngọt. Để duy trì cuộc sống sang chảnh giữa sa mạc, họ phải dựa dẫm hoàn toàn vào các nhà máy lọc nước biển khổng lồ. Sự phụ thuộc này lớn đến mức người dân Kuwait hay Arab Saudi có lẽ chẳng biết xoay xở ra sao nếu máy lọc nước ngừng chạy.
Những công trình này thường được đặt ngay mép nước biển để tiện bề vận hành nhưng lại rất dễ “dính đòn” quân sự. Chỉ cần một vài quả tên lửa nhắm trúng trạm điện hay ống dẫn nước là toàn bộ thành phố có thể rơi vào cảnh khốn cùng. Đây chính là điểm yếu chết người mà các bên trong cuộc xung đột đều đã nhìn thấy rất rõ ràng.
Nhà máy khử muối và nỗi lo “ngày cạn nước” ở Trung Đông

Công nhân xuất hiện tại trạm khử khí mỏ dầu Zubair oil field gần Basra giữa bối cảnh xung đột, ngày 28/3. (Ảnh: Chụp màn hình báo VnExpress)
Trong khi súng ống đang đe dọa hạ tầng, thì biến đổi khí hậu cũng đang âm thầm vắt kiệt những giọt nước cuối cùng tại Trung Đông. Những con sông, hồ chứa tại Iran đang trơ đáy sau 5 năm hạn hán liên tục, khiến tình hình trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Việc lọc nước biển để dùng tuy hiệu quả nhưng lại đi kèm với cái giá quá đắt về năng lượng và môi trường.
Không chỉ tốn kém, các nhà máy này còn xả ra lượng nước mặn nồng độ cao khiến cá tôm trong khu vực khó lòng sống sót. Tuy nhiên, trong cái thế “cực chẳng đã”, các quốc gia vẫn phải tiếp tục đầu tư vào công nghệ này để duy trì sự sống. Sự bế tắc này càng bị đẩy lên đỉnh điểm khi các lệnh trừng phạt khiến việc bảo trì máy móc trở nên vô cùng khó khăn.
Dù luật quốc tế đã có những điều khoản bảo vệ hạ tầng dân sự, nhưng thực tế chiến trường thường khốc liệt hơn nhiều. Những bài học từ quá khứ cho thấy các nhà máy nước luôn là mục tiêu béo bở trong các cuộc tranh chấp. Viễn cảnh “ngày cạn nước” đang lơ lửng trên đầu người dân Trung Đông nếu các bên không sớm tìm được tiếng nói chung.
Theo: VnExpress
