500.000 đồng một ngày vẫn ế phụ hồ: người trẻ quay lưng hay thị trường lao động có?

Dù nhiều chủ thầu sẵn sàng trả 400.000–500.000 đồng/ngày, việc tuyển thanh niên làm phụ hồ vẫn khó khăn. Vì sao người trẻ quay lưng với lao động nặng?

Tiền không thấp nhưng vì sao thanh niên không mặn mà?

Trong thời gian gần đây, nhiều chủ thầu xây dựng, chủ xưởng sản xuất liên tục than phiền về việc thiếu lao động trẻ, đặc biệt là phụ hồ. Có công trình chấp nhận trả công nhật lên tới 500.000 đồng nhưng vẫn không tìm được thanh niên chịu làm việc.

Thoạt nhìn, mức thu nhập này không hề thấp nếu so với mặt bằng lao động phổ thông. Tuy nhiên, thực tế cho thấy, vấn đề không chỉ nằm ở tiền công. Phụ hồ là công việc nặng nhọc, làm ngoài trời, phụ thuộc thời tiết, thu nhập tính theo ngày. Mưa thì nghỉ, ốm là mất tiền, tai nạn xảy ra gần như người lao động tự gánh chịu vì không hợp đồng, không bảo hiểm.

Với nhiều người trẻ, đây chỉ có thể là giải pháp tạm thời, khó trở thành con đường mưu sinh lâu dài. Khi không nhìn thấy sự ổn định hay tương lai nghề nghiệp, họ chọn rút lui là điều dễ hiểu.

Thực tế đáng chú ý là không ít công trình buộc phải tuyển lao động lớn tuổi, sức khỏe hạn chế, chỉ vì không còn thanh niên sẵn sàng “bán sức” theo kiểu truyền thống.

Người trẻ đổi lựa chọn, thị trường lao động buộc phải nhìn lại

Một thay đổi lớn nằm ở tư duy và lựa chọn của thế hệ trẻ. Trong bối cảnh mạng xã hội và kinh tế nền tảng phát triển, họ chứng kiến nhiều con đường kiếm tiền khác như chạy xe công nghệ, bán hàng online, giao hàng, làm nội dung số.

Những công việc này không hẳn ổn định, thậm chí thu nhập có thể thấp hơn phụ hồ, nhưng đổi lại là cảm giác chủ động, ít bị sai bảo, không phải làm việc dưới nắng nóng hay bê vác nặng nhọc. Giữa hai lựa chọn bấp bênh, nhiều người chấp nhận sự bấp bênh “dễ chịu” hơn về tinh thần.

Ở chiều ngược lại, thị trường lao động phổ thông vẫn vận hành theo cách cũ: tuyển dụng ngắn hạn, ít đào tạo, không lộ trình phát triển. Người trẻ đi làm nhưng không thấy cơ hội nâng bậc, học nghề hay cải thiện vị thế, dẫn tới tâm lý ngại gắn bó.

Nếu chỉ trách người trẻ “lười việc nặng”, câu chuyện sẽ trở nên phiến diện. Vấn đề đặt ra là làm thế nào để lao động phổ thông không chỉ là “bán sức từng ngày”, mà trở thành một nghề có bảo đảm an toàn, thu nhập ổn định và tương lai rõ ràng.

Việc phụ hồ, thợ xây hay lao động tay chân ngày càng kén người không chỉ là nghịch lý nhất thời, mà là tín hiệu cho thấy thị trường lao động buộc phải thay đổi nếu muốn giữ chân lao động trẻ.

Theo:VnExpress